Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Khóc vì ngoại tình

Chàng trai vừa đi công tác một tháng ở Paris về, gặp một người bạn. Anh bạn hỏi: 'Sao? Sướng không? Có chuyện gì hay kể nghe với! Này, mà sao mắt cậu đỏ hoe thế?'

- Hôm đầu tiên ở Paris, mình làm quen với một người phụ nữ xinh đẹp. Tối hôm đó nàng đồng ý về khách sạn cùng mình. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, mình thấy nàng ngồi ở mép giường và khóc. Khi mình hỏi, nàng mới kể rằng nàng là gái có chồng, chồng nàng đang đi công tác xa, và nàng đang vô cùng đau khổ, ân hận về cái việc xấu xa bẩn thỉu, thú vật đã xảy ra tối hôm qua. Nghe đến đây, mình cũng chợt nhớ đến vợ mình, mình cũng cảm thấy vô cùng ân hận, và mình đã ngồi khóc cùng nàng. Rồi bọn mình chia tay nhau.

- Việc đó xảy ra cách đây đã một tháng, sao hôm nay mắt cậu vẫn còn đỏ?

- Nhưng suốt một tháng trời, hôm nào cũng như vậy!

Đường hàng không

- Thầy: Bệnh sốt xuất huyết lây qua đường nào vậy hả Quỷnh?
- Quỳnh: Dạ, thưa thầy, qua...đường hàng không ạ
- Thầy: Sao lại qua đường đó?
- Quỳnh: Vì muỗi vằn sau khi chích hút máu xong bay đi truyền bệnh từ người này sang người khác ạ.

Kêu chó bằng bố

Có một cô tính chua ngoa, chàng nào trêu cô ta, thế nào cũng bị lườm nguýt.

Một hôm, cô ta ngồi ở cửa vuốt ve con chó bông bên cạnh. Có ba chàng thanh niên đi qua. Một cậu đố:- Tao đố đứa nào làm cho con bé kia cười được thì tao mất một chầu nhậu.Có một cậu nhận lời, đến trước cô gái, quỳ lạy con chó:- Lạy bố ạ.Cô ả phì cười cho là anh chàng này điên. Lạy con chó xong, anh chàng quay sang cô gái, sụp xuống trước cô gái:- Lạy mẹ ạ.Cô gái thẹn quá, ôm chó chạy mất.

Quảng cáo

Ông bố của một người thợ đục đá ốm nặng. Trước khi qua đời, ông dặn người con khắc một tấm bia cắm trên mộ. Người con sau đó mang hết tâm huyết khắc một tấm bia thật đẹp với dòng chữ: “Mộ cụ Phạm X. cha của thợ đá Phạm Y. Chuyên khắc bia mộ, đục cối đá, cối xay bột. Bảo đảm. Giá rẻ”.

Toi mất bình rượu

Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.

Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.

Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.

Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:

- Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!

Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:

- Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.