Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Khỏi cần nói

Trong buổi lên đồng, hồn người chồng yêu cầu vợ gửi gấp vài bao thuốc lá.

- Nhưng anh ấy không bảo gửi theo địa chỉ nào, thiên đường hay hỏa ngục? - người vợ thốt lên sau buổi lên đồng.

- Hiển nhiên thế rồi còn gì! - bà đồng xen vào - Nếu ở thiên đường, hẳn ông ấy phải đòi thêm bật lửa hoặc hộp quẹt chứ!

Vật đổi sao dời

Anh lính nghĩa vụ tới doanh trại nhận đơn vị. Anh kinh ngạc vô cùng khi thấy thượng sĩ chỉ huy đơn vị tỏ ra thật đáng mến, ân cần hỏi han anh đi đường có mệt không, xách hành lý hộ anh, đưa anh tới tận phòng, xếp giường cho anh, trìu mến như một người cha.

Anh lính mới khoan khoái yên giấc nồng. Sáng tinh mơ hôm sau, anh tỉnh giấc đột ngột với lời quát của viên thượng sĩ:

- Dậy, dậy mau! Quân lười biếng khốn kiếp. Có muốn đi phạt lao động cải tạo không?

Binh nhì ngái ngủ run rẩy thắc mắc:

- Ô hay! Hôm... hôm qua...

Viên thượng sĩ cười gằn:

- Hôm qua à? Sao ngu quá vậy? Chú mày không thấy doanh trại đầy lũ phóng viên truyền hình hả?

 

Truyện cười dân gian

Một mệnh phụ phu nhân nhan sắc đã đến độ héo tàn vào một thẩm mỹ viện nổi tiếng toàn quốc, đòi gặp bác sĩ giỏi nhất ở đó. Khi được toại nguyện, bà ta hồi hộp gặng hỏi.

- Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể can thiệp làm cho gương mặt của tôi trẻ đẹp lại được không?

Bác sĩ chăm chú nhìn bà già rồi đáp:

- Xin lỗi bà! Ở nước ta, việc chặt đầu bị cấm từ lâu rồi!

Rồi ông ấy cũng phải ngốn

Cô con gái mới về nhà chồng hỏi mẹ:

- Mẹ sẽ làm gì với những món ăn trưa, nếu như bố không động vào chúng?

- Bao giờ mẹ cũng để nó làm bữa tối.

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!