Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!

Chỉ một màn

Hai người bạn đi dạo với nhau. Một anh bảo:

- Tối qua, tôi đến nhà hát xem kịch. Nhưng chỉ xem đến màn một rồi ra khỏi rạp.

- Tại sao?

- Tại vì, trên chương trình có nói: "Màn hai… 3 năm sau". Anh xem thời gian dài như thế, tôi đợi làm sao được?

Trả tiền bằng súng

Sau khi nhậu nhẹt say sưa hai tên 'anh chị' đứng dậy tỉnh bơ bước ra khỏi quán.

Ông chủ quán người Tầu vội chạy theo:

- Hầy, các nị phải trả tiền nước cho ngộ chứ!

Một trong hai tên nhìn chủ quán trừng trừng, rồi rút từ trong cạp quần một khẩu Colt 45 quăng xuống cái bàn gần đó.

- Tiền hả? Đây, cầm lấy.

Ông chủ quán run cầm cập van xin:

- Thôi xin nị cứ giữ nó đi, ngộ không dám lấy đâu, vì ngộ không có... súng lẻ để thối lại cho nị mà.

Nhắm một mắt

Hai anh em đang chơi trò bắn súng, bỗng người em hỏi.
- Em: Tại sao khi bắn súng người ta lại nhắm một mắt vào anh nhỉ ?
- Anh: Sao mà em ngốc vậy, nếu mà nhắm cả hai mắt thì còn thấy gì mà bắn nữa!

Chuyện không bình thường

Tại lớp học, cô giáo ra đề bài tập về nhà: 'Em hãy kể một chuyện không bình thường mới xảy ra gần đây ở nhà em'.

Ngày hôm sau, cô giáo gọi Robert đứng lên đọc bài làm của mình. Robert đọc:

- Tuần trước bố em bị rơi xuống giếng...

- Lạy Chúa, thế bố em có bị làm sao hay không? - cô giáo hoảng hồn hỏi.

- Thưa cô, chắc là không bị làm sao cả, vì từ hôm qua em để ý không thấy bố kêu la ở dưới đó nữa.