Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không cần đăng ký

Một anh chàng kỹ sư tin học đang ngồi chơi với người yêu trước màn hình máy tính. Cô nàng nũng nịu, còn chàng kỹ sư thì mặt dán vào màn hình, tay gõ bàn phím lách cách.

Cô gái thỏ thẻ:

- Bao giờ thì chúng mình đăng ký đây? Em không thể chờ đợi thêm nữa!

Chàng trai nhẹ nhàng đáp:

- Yên tâm đi cưng! Cần gì phải đăng ký, anh sắp bẻ khóa xong rồi mà!

Không tìm thấy sữa

Người phụ nữ bế đứa nhỏ đi khám bệnh ở khoa nhi.

Bác sĩ cẩn thận kiểm tra sức khoẻ cho nó và phát hiện thằng bé bị thiếu cân khá nhiều do suy dinh dưỡng. Bác sĩ hỏi:

- Hàng ngày chị cho cháu bú sữa mẹ hay bú bình?

- Sữa mẹ! - Người phụ nữ đáp.

- Vậy thì chị cởi áo ra! - Bác sĩ yêu cầu.

Người phụ nữ làm theo và bác sĩ khám tỉ mỉ, xoa nắn trên, dưới, xoắn phải, xoắn trái một hồi. Ra hiệu cho người đàn bà mặc áo vào, ông bác sĩ kết luận:

- Hèn gì thằng bé suy dinh dưỡng. Chị chẳng có chút sữa nào cả!

- Tôi biết! - Thiếu phụ công nhận - Nhưng tôi là bà ngoại của nó mà!

Bài học công sở đầu tiên

Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.

Viên quản lý giảng giải:

- Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?

Chàng thanh niên trả lời:

- Tất nhiên rồi, thưa ngài.

- Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?

Gửi lời cám ơn bác sĩ

Người đàn ông hỏi bác sĩ:

- Vợ tôi nói nhiều kinh khủng. Ông có cách gì giúp tôi hạn chế được tật này không?

- Đơn giản, hãy mua thật nhiều món ăn vặt mà vợ anh ưa thích, miệng cô ấy sẽ bận ăn suốt ngày.

- Vài hôm sau, gặp lại anh kia, bác sĩ hỏi: Thế nào, hiệu quả chứ?

- Hỏng! Đúng là bận ăn luôn miệng thật, nhưng vợ tôi vẫn nói nhiều như cũ. Cô ấy còn nhờ tôi nói với ông là: "Anh yêu! Anh o em ửi ời ám ơn ông ác ĩ".