Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không có cơ hội

Nàng mời chàng cứ cuối tuần sang nhà trọ của nàng ăn cơm chung. Rồi một hôm, nàng khuyên nhủ chàng: 'Từ nay, anh hãy bớt hút thuốc lá đi, chỉ hút một điếu sau mỗi bữa ăn ngon em nấu thôi nhé'.

Chàng thở dài: Thế tức là em bảo anh bỏ thuốc luôn rồi còn gì.

Truyện cười dân gian

Bé bảo mẹ:

- Mẹ ơi, con trông thấy bố đang đi dạo ở ngoài kia với 2 chú cảnh sát.

- Thế à - bà mẹ ngạc nhiên.

- Vâng thật đấy mẹ ạ. Ba người khoác tay nhau và bố đi ở giữa.

Lí do

Sếp trách thư ký: 'Bức thư anh đọc rõ ràng thế mà em đánh sai hàng chục lỗi chính tả'.

- Vâng, sếp đọc thì rất rõ, nhưng khi gõ bàn phím em nhột quá không thể nào tập trung được!

- Sao gõ bàn phím mà nhột?

- Dạ, hình như sáng nay sếp... quên cạo râu.

"Đóng thuế" cho vợ, sức đâu chiều bồ

Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có 'bồ' ở cùng cơ quan. Một lần đi nghỉ mát, vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô bồ được.

Còn cô bồ cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát:

- Thuyền ơi có nhớ bến chăng. Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.

Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày:

- Thuyền đây đã dựng cột buồm. Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông.

Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát:

- Đồn tuần thì mặc đồn tuần. Đóng thuế một lần rồi nó cho đi.

Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:

- Vốn liếng anh có ra gì? Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?

Truyện cười dân gian

Một du khách trên đường phố New York bị chặn lại mời mua một lọ nước súc miệng với giá 200 đôla.

- Cái gì? Hai trăm đô một lọ nước súc miệng, sao anh không đi ăn cướp đi?! - Ông ta kêu lên.

- Đừng nóng vội, thưa quý ông! Chúng ta còn có thể mặc cả mà. Giảm giá cho ông một nửa, còn một trăm đô nhé! - Người bán hàng nhã nhặn.

Vị du khách lắc đầu, dợm bước đi. Người bán hàng liền mở cặp, lấy ra một chiếc bánh, niềm nở mời:

- Tôi rất lấy làm tiếc vì đã làm mất thời gian của ông. Xin ông vui lòng dùng miếng bánh này, coi như đây là lời tạ lỗi của tôi.

Ông khách cầm lấy chiếc bánh, cắn một miếng rồi nhổ vội ra:

- Bánh gì mà như phân bò thế này?

- Dạ, chính là nó đấy, thưa ông! Bây giờ thì ông sẵn sàng mua nước súc miệng rồi chứ? - Người bán hàng nở nụ cười ma mãnh.