Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không có kẻ thù

Giảng xong bài kinh về lòng vị tha, sư thày hỏi, ai trong số các phật tử sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Tất cả mọi người đều đưa tay lên trừ một ông lão ngồi bên dưới.

- Chẳng lẽ cụ không thể tha thứ cho kẻ thù của mình ư?

- Tôi không có kẻ thù.

- Thật là đức độ. Thế cụ bao nhiêu tuổi rồi?

- 90 tuổi.

- Cụ hãy cho mọi người biết bí quyết sống đến 90 tuổi, mà không có một kẻ thù nào.

- Ông lão cao giọng nói: Chỉ có một cách là phải tiêu diệt hết lũ chúng nó mà thôi!

Truyện cười dân gian

Một người chào hàng nghi ngờ vợ phản bội trong những ngày ông đi vắng, liền thuê một thám tử tư theo dõi vợ. Sau chuyến đi, ông ta nhận được báo cáo, trong đó viết.

Buổi tối hôm ông đi, một thanh niên tóc vàng đến đón vợ ông bằng xe hơi. Anh ta đưa bà nhà đi xem phim, rồi họ ăn tối trong một nhà hàng lớn và uống hết 4 chai champaign. Lúc ăn tráng miệng, anh ta thì thầm những lời âu yếm với bà nhà và hôn vào cổ bà ấy. Sau đó, anh ta đưa bà về nhà, lên gác cùng bà ấy, và qua cửa kính tôi thấy bà ấy pha cho anh ta một ly cocktail. Rồi anh ta ôm hôn và cởi áo vest, sơ mi, bỏ cà vạt ra, cởi quần dài ra rồi đóng cửa chớp lại, do vậy, tôi không thể kể cho ông biết những gì tiếp sau...

Đọc xong, người chào hàng kêu lên:

- Trời, vậy thì chưa thể biết được kết cục: vợ ta có phản bội ta không.

Tiếc quá

Nhiếp ảnh gia chụp hết pô này đến pô khác cảnh hoàng hôn trên sông. Chợt một em bé chạy đến hốt hoảng báo:

- Anh ơi, có người sắp chết đuối!

- Thế à, tiếc quá, hết mất phim rồi.

Triệu phú nghèo

Một người đến nhà băng ở Zurich để gửi tiền. Cô nhân viên hỏi: 'Thưa ông, ông định gửi bao nhiêu tiền ạ?'

Người khách thì thầm:

- 5 triệu đôla.

Cô nhân viên cười tươi:

- Xin ông cứ việc nói lớn lên một chút. Ở Thụy Sỹ này không ai kỳ thị người nghèo đâu ạ!

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.