Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không có tội tình gì

Trong lúc xưng tội, cô gái nghiêng sát vào tấm lưới và nói:

- Xin cha hãy tha cho con tội tự đắc, vì hằng ngày, con đều soi gương và tự nhủ rằng mình thật xinh đẹp.

Cha nghiêng mình về phía tấm lưới để quan sát kỹ cô gái, rồi nói:

- Cha cho con biết một tin vui: Đây không phải là hành vi phạm tội, mà chỉ là một sự nhầm lẫn.


Bức tranh nhỏ giản dị

Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:

- Bức tranh này bao nhiêu tiền?

- Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!

Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.

Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra liên bang bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:

- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.

Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:

- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.

Sếp hỏi lại:

- Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?

- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.

- Đó là ngài thống đốc phải không?

- Không. Quan trọng hơn.

- Tổng thống?

- Không. Quan trọng hơn.

- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! - Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.

- Tôi không biết! - Viên cảnh sát nói. - Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

 

Vai diễn dài hơi

Một diễn viên chuyên đóng vai phụ tâm sự với bạn: 'Mình vừa nhận được lời mời của một đạo diễn nổi tiếng, ông ấy muốn mình thể hiện một vai diễn thật dài hơi'.

- Nhưng mình đang lưỡng lự không biết có nên nhận lời hay không?

- Đây là cơ hội tốt, sao cậu không nhận lời ngay?

- Vì mình không thể lặn đến 15 phút dưới đáy biển mà không được sử dụng bình dưỡng khí.

Cách đọc của người Ảrập

Nhờ những thành công ngoạn mục tại Mỹ, một chuyên gia marketing của một hãng nước ngọt danh tiếng được cử sang Trung Đông làm thị trường.

Một năm sau, không những không đẩy được doanh số lên mà còn làm người tiêu dùng ở đó tẩy chay sản phẩm, anh ta trở về, thất vọng ê chề.

Một người bạn hỏi:

- Tại sao cậu lại không thành công với những người Ảrập?

Anh chàng đáp:

- Khi tớ được cử sang Trung Đông, tớ cực kỳ tin tưởng vào thành công vì rõ ràng là sản phẩm của chúng tớ chưa được biết tới ở đó. Vấn đề đầu tiên tớ gặp phải là không biết tiếng Ảrập. Vì thế, tớ lập kế hoạch tiếp thị qua 3 bức pa nô chuyển tải thông điệp của hãng. Bức đầu tiên mô tả một người đàn ông lê lết trên sa mạc nóng bỏng, hoàn toàn kiệt sức và khát cháy họng. Trong bức thứ hai, anh ta đang uống nước ngọt của hãng tớ. Còn bức thứ ba, trông anh ta tươi tỉnh và rạng rỡ. Rồi tớ cho nhân viên dán những tấm bích chương đó khắp nơi.

- Kế hoạch đó đáng lẽ phải có hiệu quả mới đúng. - Người bạn nói.

Chuyên viên marketing giải thích:

- Ồ! Vấn đề là ở chỗ, tớ không chỉ không biết tiếng Ảrập, mà còn không nhận ra là người Ảrập đọc từ bên phải qua bên trái.