Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không có

Một phụ nữ bước vào tiệm tạp tạp hóa và hỏi chủ cửa hàng:

- Ông có sổ tay loại nhỏ không?

- Xin lỗi bà! - Chủ tiệm đáp - Chúng tôi vừa hết hàng xong.

Người phụ nữ nhún vai, hỏi tiếp:

- Thế ông có bút chì kỹ thuật không?

- Không, loại đó chúng tôi không nhập - Chủ tiệm trả lời.

Đột nhiên, người phụ nữ cảm thấy đói bụng. Bà ta hỏi:

- Thế ông có bánh ngọt Doritos hay Nachos không?

Chủ tiệm nhún vai:

- Xin lỗi! Không có nốt thưa bà!

- Ôi Chúa ơi! - Người phụ nữ kêu lên - Nếu cái gì cũng không có như vậy thì ông đóng quách cửa tiệm lại cho rồi.

Chủ tiệm thản nhiên:

- Không có chìa khóa, thưa bà!

Quả lắc bị thất lạc

Anh chàng nọ mong chờ đứa con trai đầu lòng từ rất lâu rồi. Và cuối cùng ngày đó cũng gần đến.

Anh ta dặn ông bố:

- Khi nào con trai con ra đời, bố đừng gọi đến văn phòng của con và nói rằng con đã làm bố một cháu trai vì cả phòng mà biết thì con phải khao họ nhiều lắm. Bố chỉ cần để cho con lời nhắn là cái đồng hồ đã đến. Đó là ám hiệu của chúng ta về sự ra đời của đứa bé.

Và một vài ngày sau đó chị vợ đã sinh một cháu bé nhưng nó lại là con gái. Ông bố liền nghĩ: “Nếu mà nói cho nó biết là cái đồng hồ chưa đến, nó sẽ hiểu lầm và nghĩ rằng có điều gì đã xảy ra cho đứa bé và sẽ chạy đến đây ngay”.Thế là ông ta liền gọi cho văn phòng người con trai và để lại lời nhắn: “Cái đồng hồ vừa đến nhưng quả lắc bị thất lạc.”

Truyện cười dân gian

Vợ nói với chồng là cảnh sát giao thông:

- Làm gì, đi đâu, người ta cũng tránh mồng năm, mười bốn, hăm ba. Nay ông lại chọn ngày trực đầu năm vào mồng 5, liệu có sao không?

- Chẳng sao cả, thế thì cả năm mới nhàn, vì ai cũng kiêng ra ngoài đường vào ngày này.

Cách suy nghĩ

Johnny là một cậu bé rất thông minh và nghịch ngợm. Để thử phản xạ của cậu học trò, cô giáo bèn hỏi: 'Có 5 con chim đang đậu trên cây, cô bắn chết một con. Hỏi trên cây còn mấy con?'

Johnny trả lời: 'Chẳng còn con nào cả'.

Cô giáo hỏi tiếp: 'Tại sao không còn con nào cả?'

'Bởi vì khi một con chết, thì những con khác sẽ bay mất vì tiếng súng nổ' - Johnny giải thích.

'Em nói thế cũng được. Lẽ ra cô định nói còn 4 con, nhưng cô thích cái cách mà em suy nghĩ' - Cô giáo nói.

Hai mươi phút sau, đến lượt Johnny đưa tay lên xin phép.

'Thưa cô, thưa cô..'

'Gì vậy Johnny?'

'Bây giờ em xin phép hỏi cô một câu, được không ạ? Theo cô, có ba cô gái đang ăn kem, một người thì liếm, một người thì cắn, còn một người thì mút. Hỏi người nào đã có chồng ạ?'

Cô giáo đỏ mặt và lúng túng: 'à.. ờ... Cô không biết Johnny ạ. Có lẽ.. có lẽ... người đang mút kem'.

'Không phải, thưa cô. Người lấy chồng rồi phải là người đeo nhẫn cưới - Johnny nói - nhưng em thích cái cách mà cô suy nghĩ'.

 

Kiểm điểm của học sinh chuyên Lý

Kính gửi cô giáo chủ nhiệm. Hôm qua, trong giờ ra chơi, bạn Hiếu ngồi cạnh em loay hoay phẫu thuật cái bút mực. Dù bạn không cố tình song lực quán tính vẫn khiến mực rơi vào áo em.

Bạn ấy không hề xin lỗi cũng như không chịu chấm dứt ngay việc giải phẫu vật đáng ra nên đưa vào viện bảo tàng từ lâu rồi.

Máu dồn vào tim khiến em đã dùng xấp xỉ 400N tác dụng lên người bạn ấy trong khoảng thời gian xấp xỉ 0,5s. Vì xung của lực bằng độ biến thiên động lượng nên đáng ra bạn ấy phải chuyển động lùi nhưng thật tiếc, bạn ấy béo quá, phản lực tác động lên tay em còn lớn hơn cả 400N kia.

Theo phản xạ tự vệ, bạn ấy lao vào em với vận tốc khá lớn, không một chút do dự. Kết quả là em bị bắn vào tường, mà tường lại nặng hơn em rất nhiều. Tuân theo định luật III Newton, tườg đứng yên, em bật ngược trở lại.

Tuy có hơi đau nhưng do cay cú, em liền áp dụng ngay định luật 'Húc'. Chỉ tại tội thừa mỡ nên va chạm giữa đầu em và bụng bạn ấy là... va chạm dẻo, lực của em bị triệt tiêu. Liên tiếp sau đó là một chuỗi quy tắc bàn tay trái, quy tắc bàn tay phải khiến em bị dao động với tần số lớn.

Đến lúc này, em không còn đủ sức chiến đấu nữa vì theo một vế của định luật bảo toàn năng lượng thì năng lượng không tự nhiên sinh ra, trong khi bữa sáng của em lại có hạn. Biết thân biết phận, em đã dựa vào Định luật bảo toàn tính mạng mà tự rút lui ôm hận về nhà.

Hôm nay, em viết bản kiểm điểm này để mong cô tha thứ. Em hứa lần sau nếu có đánh nhau, em sẽ chuẩn bị bữa sáng chu đáo hơn hay ít ra, cũng chọn đứa gầy hơn em làm đối thủ.