Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không còn nhiều thời gian

Ông Dean nộp bệnh án xong, thấy phòng khám có nhiều người ngồi đợi, ông hỏi cô y tá:

- Này cô, những người này đều xếp hàng trước tôi à?

- Ông là Dean? Ông có thể vào trước đi ạ.

- Không cần đâu, tôi có thời gian mà.

- Thời gian của ông không còn nhiều nữa đâu, tôi vừa xem qua phim X quang của ông rồi...


Lý do thôi việc

Chị oshin giúp việc trong một trang trại bỏ chủ cũ tới xin làm công cho chủ mới ở trang trại kế bên. Ông chủ mới muốn tìm hiểu chút ít về nhân thân của người làm nên gạn hỏi cặn kẽ.

- Chị đã làm công ở nhà người ta tới 20 năm, tại sao lại bỏ đi? Bên ấy họ đối xử với chị tệ lắm à?

- Dạ, thưa không phải. Tôi được ăn, được mặc, được ở tốt. Tôi còn được đóng bảo hiểm và lương hưu nữa.

- Vậy thì còn gì phải than phiền nữa?

- Nhưng khổ một nỗi là ở bên ấy lúc có một con vật nuôi bị chết là lại đem ra nấu ăn cho cả nhà. Thôi thì đủ gà, vịt, thỏ... Những khi bò hay ngựa chết thì ăn tới hàng tuần mới hết thịt.

- Đâu cũng như thế thôi. Bên tôi cũng phải làm như vậy.

- Nhưng bên ông có cụ ông, cụ bà không?

- Không. Các cụ nhà tôi mất cả rồi. Tôi ở đây với bà xã... Sao chị lại hỏi thế?

- Vì hôm qua, cụ ông ở bên ấy vừa mất.

Ai giỏi hơn?

- Tèo: Bố tớ là giỏi nhất , làm kỹ sư ở tận thành phố.
- Tí: Còn bố tớ làm thợ lặn tìm ngọc trai.
- Tùng: Thôi các cậu đừng nói nữa bố tớ bảo vua gật đầu thì gật, quay phải thì quay, đứng lên thì đứng. Oai lắm đó!
- Tèo và Tí (đồng thanh): Làm gì vậy ?
- Tùng: Thợ hớt tóc.

Truyện cười dân gian

Đạo diễn đang cố tạo cho được một cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hết giờ này sang giờ khác, người phụ trách ánh sáng thử đủ mọi màu sắc, mọi hình ảnh, mọi vị trí mà vẫn vô vọng. Đột nhiên, đạo diễn thấy được cảnh mình cần.

- Chính nó đấy! - Ông gào lên - Hãy giữ nguyên mọi vị trí như thế!

- Chúng tôi không thể - Một giọng rên rỉ - Cái rạp chết tiệt này đang cháy...

Tỷ phú vào tù

Trong một buổi chiều rảnh rỗi, hai gã tù nhân cùng phòng tâm sự với nhau.

Một gã nằm dài vắt tay lên trán hồi tưởng:

- Cuộc đời bạc thật, mới cách đây vài tháng tôi còn sống cuộc sống giàu sang vương giả như của tỷ phú Raj Rajaratnam, vậy mà nay...

- Ông giàu có thế sao?

- Tôi đã từng sở hữu hai chiếc xe Lamboghini Embolado, 3 căn hộ siêu sang ở 3 châu lục khác nhau và tiêu tiền không phải nghĩ...

- Vậy tại sao ông lại phải vào đây, tôi thật sự không hiểu?

- À, đó là một ngày đẹp trời, khi Raj Rajaratnam phát hiện ra mình bị mất thẻ tín dụng.