Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không để lại tang chứng

Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?".

- Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ".

- Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.

- Tiếp đến bài thứ hai: "Nộp vào quỹ công đoàn".

- Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.

- Bài thứ ba, khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng".

- Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!

- Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi chủ của tờ giấy này: Sao, cô không trả lời được à?

- Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.

- Cô này khá! Duyệt!


Con chó vô địch

Một khách du lịch vào quán rượu, uống vài ly rồi quay ra cãi nhau với mấy anh chàng địa phương về chuyện giống chó ở đâu khỏe hơn. Cuối cùng, họ quyết định ra sau quán tổ chức đấu... chó.

Khi đám trai địa phương mang chó tới, ông khách du lịch mở va li, mang ra một con chó vàng dài 40 cm. Con vật lần lượt giết chết tất cả những con chó trong khu phố.Đám trai địa phương hỏi:

- Ông kiếm đâu được con này thế?

- Ừm!.. - Người khách đáp - Trước khi tôi cắt đuôi và sơn màu vàng cho nó, nó là một con cá sấu.

Giấu vịt trong quần

Một ông lão đem vịt ra thành phố bán và bị ế con còi nhất đàn.

Tan chợ thì trời cũng xẩm tối, ra khỏi chợ chạm ngay phải rạp chiếu phim. Tay xách con vịt, ông lão ngẩn ngơ nhìn áp phích quảng cáo phim, nghĩ thầm:

- Cả đời chưa được biết cái xi-nê là giống gì, hay hôm nay, nhân khi rủng rỉnh, ta vào xem cho biết! Nhưng còn con vịt thì giấu ở đâu?

Sau khi cân nhắc, ông lão quyết định nhét nó vào trong quần, đàng hoàng chững chạc đi vào trong rạp. Ngồi ngay cạnh một cô gái tóc vàng. Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như cô gái không có thói quen cắn hạt hướng dương trong rạp. Được nửa phim thì chú vịt cựa quậy trong quần ông lão. Ông sợ nó ngạt thở, bèn tháo khuy quần và lôi cổ nó ra để nó thở.

Chưa được 5 phút, cả rạp nghe tiếng hét thất thanh của cô gái tóc vàng bên cạnh ông lão và rồi cô ngã lăn ra ngất xỉu. Cả rạp nhốn nháo hết cả lên, ông lão không hiểu có chuyện gì nhưng sợ quá vội lẻn ra đường bắt xe ôm về luôn. Cô gái, sau khi được mọi người sơ cứu, nét mặt chưa hết hốt hoảng, lắp bắp:

- Kỳ quá! Em... em đang cắn hướng dương và xem phim thì thấy cái gì đó cắn... cắn vô lòng bàn tay, nhìn xuống thì hoá ra cái ấy của ông lão ngồi bên cạnh em đang mổ hạt hướng dương trên tay em!

Bắt xe ôm

Người đàn ông từ quê lên thành phố để thăm con gái. Sau khi xuống tàu, ông định bắt xe ôm về nhưng sợ bị 'chém tiền' nên ông quyết định đứng quan sát cách người ta bắt xe ôm.

Đầu tiên, ông thấy một người thanh niên đến bắt xe nói rằng:

- 20 - Lê Hồng Phong.

Tiếp đó có một người đàn bà cũng đến bắt xe:

- 52 - Lý Thường Kiệt.

Chắc mẩm đã tìm ra cách để đỡ bị 'chặt chém', người đàn ông ung dung đi bắt xe ôm, nói:

- 63 - Đỗ Văn Tèo.

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!