Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không định xin lỗi

Giữa giờ chiếu phim, một bà len qua dãy ghế để ra ngoài. Khi trở lại, bà ta hỏi ông ngồi đầu hàng ghế:

- Thưa ông, ban nãy khi ra ngoài, hình như tôi giẫm phải chân ông?

- Vâng, nhưng bà đừng bận tâm, tôi không đau đâu.

- Ồ, ông cũng đừng bận tâm. Tôi hỏi cốt để biết có đúng hàng ghế của mình không thôi!

Kính áp tròng

Giám đốc cần tuyển nhân viên, vừa vặn có 3 cô tóc vàng hoe đến ứng cử.

Để thử trí thông minh của các cô, giám đốc đưa ra một bức ảnh nhìn nghiêng của một người đàn ông và bảo từng cô cho biết họ nhìn thấy gì ở đó.

Một cô nói: Tôi thấy anh ta chỉ có một mắt.

Giám đốc cáu lắm: - Nhìn nghiêng thì tất nhiên anh ta có một mắt rồi. Và cô này bị loại.

Cô thứ hai: Tôi thấy anh ta có một tai.

Giám đốc càng ngán ngẩm hơn, và hỏi đến cô thứ ba. Cô này nghĩ một lúc rồi nói: Tôi nghĩ anh ta mang kính áp tròng.

Giám đốc rất ngạc nhiên và cho kiểm tra lại thì quả nhiên người trong ảnh mang kính áp tròng. Ông bèn hỏi cô thứ ba vì sao biết được điều đó.

- Thì anh ta làm sao mà đeo kính có gọng được, khi chỉ có một tai?

 

Biết cắt ai bây giờ

Bob than thở với Jack: 'Tớ vừa nhận thư hăm dọa của gã nào đó. Hắn dọa sẽ bắn vỡ sọ nếu tớ còn lòng thòng với vợ hắn'.

- Thì cậu cắt đứt quan hệ với cô ta đi.

- Không đơn giản.

- Còn ràng buộc gì sao?

- Vấn đề là hắn không ký tên, tớ biết cắt đứt với ả nào?

Cùng là lần đầu

Trên chiếc máy bay sắp cất cánh, thấy phi công đi ngang qua, một bà khách tóc vàng túm lấy anh ta dặn dò:

- Xin ông hãy lái cẩn thận cho, lần đầu tiên tôi đi máy bay đấy!

- Ồ, bà hãy yên tâm, tôi cũng thế.

Lang thang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Tìm sung tìm sướng cả cuộc đời
Ngẫm nghĩ quê mình sao nghèo thế
Hai bưa cơm cà chẳng có ăn

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Ngẫm nghĩ người ta sao giàu thế
Tiền tiêu không hết đem đi nhậu
Tối đến la cà quán bar sang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Đã tiêu tiền như lá rụng mùa thu
Nhưng nghĩ lại được gì trong đó
Thôi ta về với quê mạ thương yêu

Dù quê mạ còn nghèo còn khổ
Nhưng tình người ấm áp bao dung
Che chở ta trong cơ hàn khó nhọc
Và nuôi ta khôn lớn nên người