Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không muốn tới trường

Buổi sáng, bà mẹ đánh thức con trai của mình: "Dậy đi con, tới lúc phải đến trường rồi".

- Nhưng tại sao con phải tới trường. Con không muốn tới đó đâu.

- Con đưa ra 2 lý do tại sao con không đến trường xem nào?

- Bọn trẻ ghét con và các thầy cô giáo cũng ghét con.

- Những lý do ấy không chính đáng chút nào. Dậy ngay đi nào.

- Thế mẹ có thể đưa ra 2 lý do tại sao con phải tới trường không?

- Được thôi. Thứ nhất, con đã 52 tuổi và thứ hai, con là hiệu trưởng!

 

Sign: cân ô tô

Kính áp tròng

Giám đốc cần tuyển nhân viên, vừa vặn có 3 cô tóc vàng hoe đến ứng cử.

Để thử trí thông minh của các cô, giám đốc đưa ra một bức ảnh nhìn nghiêng của một người đàn ông và bảo từng cô cho biết họ nhìn thấy gì ở đó.

Một cô nói: Tôi thấy anh ta chỉ có một mắt.

Giám đốc cáu lắm: - Nhìn nghiêng thì tất nhiên anh ta có một mắt rồi. Và cô này bị loại.

Cô thứ hai: Tôi thấy anh ta có một tai.

Giám đốc càng ngán ngẩm hơn, và hỏi đến cô thứ ba. Cô này nghĩ một lúc rồi nói: Tôi nghĩ anh ta mang kính áp tròng.

Giám đốc rất ngạc nhiên và cho kiểm tra lại thì quả nhiên người trong ảnh mang kính áp tròng. Ông bèn hỏi cô thứ ba vì sao biết được điều đó.

- Thì anh ta làm sao mà đeo kính có gọng được, khi chỉ có một tai?

 

1088

- Tú: Nam ơi! Cậu cho tớ cái ảnh của nhóm 1088 đi.
- Nam: Ừ, chờ tí nữa vào lớp tớ đưa cho.
- Trống vào học.
- Tú: Ảnh của tớ đâu?
- Nam: Đây này ! 1 anh, 0 văn, 8 sử, 8 hóa. Chả là 1088 là gì?
- Tú: Trời!!!

Bao quát cả sân

Sau mấy trận thua liên tiếp, trong một buổi họp, huấn luyện viên sau khi phê bình các cầu thủ kết luận:

- Cả cái sân rộng lớn như vậy các anh đều bao quát hết được. Thậm chí chỗ nào đặt máy quay của truyền hình, máy chụp ảnh của nhà báo, các anh đều biết để tạo dáng lên tivi cho đẹp mặt. Vậy mà chỉ có mỗi cầu môn đối phương nằm ở đâu mà không ai trong các anh xác định được chính xác là thế nào?

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.