Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không nghe thấy gì cả

Thầy giáo trẻ hỏi học sinh:

- Ai đã hái trộm táo của trường và còn làm gãy cả cành?

- (Im lặng)

- Thầy cao giọng hỏi đầy vẻ ám chỉ: Nào Peter, em có biết không?

- Thưa thầy, em ngồi ở cuối lớp nên chẳng nghe thấy thầy hỏi gì ạ.

- Em nói thế nào ấy chứ. Thôi được rồi, tôi sẽ có cách kiểm tra. Bây giờ em hãy thử hỏi tôi một câu gì đó, xem tôi có nghe rõ không?

- Vâng ạ, xin thầy hãy nói xem, hôm qua ai đã hôn chị gái em ở dưới gốc cây sồi già?

- Peter, em nói rất đúng. Thầy chẳng nghe thấy em hỏi gì cả.


Truyện cười dân gian

Tom, 7 tuổi, quỳ một gối xuống trước mặt Anna, cậu nói: “Hỡi người đẹp của lòng tôi, xin nàng hãy lấy tôi khi chúng ta tròn 18 tuổi!”. Rất lịch sự, Anna, 6 tuổi, trả lời: “Thưa ông, dù rất cảm động trước đề nghị của ông, tôi cũng xin phép được từ chối. Gia đình tôi có truyền thống lấy người cùng họ. Chẳng hạn, chú tôi lấy mợ tôi, bố tôi lấy mẹ tôi, bác trai tôi lấy bác gái tôi...”

Mèo mùa hạ

Trong tiết trời giá lạnh của mùa đông, Minh hỏi mẹ:

- Mẹ, chúng ta người nào cũng mặc bao nhiêu áo mà không thấy ấm, tại sao con mèo trên người chẳng mặc chiếc áo nào mà vẫn không bị chết rét?

Mẹ cười:

Con ngố lắm. Trên mình mèo có nhiều lông, có thể dày ngang với quần áo của chúng ta, thế còn cảm giác gì lạnh nữa?

Mấy tháng sau, một hôm mẹ đi làm về, thấy con mèo từ trong nhà chạy ra liền hốt hoảng kêu lên:

- Trời đất ơi, lông mèo rụng hết đi đâu rồi!

Minh từ trong nhà bước ra bình thản nói:

- Bây giờ thời tiết nóng lắm, da dẻ người mình còn chẳng chịu được. Con mèo có nhiều lông thế, chắc là nóng lắm nên con đã lấy kéo cắt trụi rồi.

Truyện cười dân gian

Hai người bạn đắm tàu may mắn lên được một chiếc xuồng cứu sinh. Sau 1 tuần lênh đênh trên biển, bị mặt trời xích đạo thiêu đốt, thiếu thức ăn, nước uống, họ lả người đi vì đói và khát đến cháy họng. Bỗng nhiên, từ đằng xa, một chiếc đèn cổ lỗ sĩ trôi đến. Một người vớt nó lên và xát lấy xát để, hy vọng sẽ có phép mầu xảy ra.

Quả nhiên, một vị thần chui ra khỏi chiếc đèn nhưng vì chán ngán với tiêu chuẩn ba điều ước quá rồi, ông ta chỉ ban cho hai kẻ đắm tàu một điều ước duy nhất.

Không cần suy nghĩ, một người thốt lên:

- Tôi ước nước trong đại dương này biến thành bia lạnh.

'Bụp!', lập tức màu xanh của nước biển biến thành màu vàng óng của bia, sủi bọt lăn tăn và vị thần đèn biến mất như chưa từng có. Sau khi thỏa cơn khát, người đã xin biến nước biển thành bia thấy anh bạn đồng hành ngó mình chằm chằm liền hỏi có chuyện gì. Người kia thở dài:

- Cậu xin điều ước hay thật đấy nhỉ, từ giờ trở đi chúng ta phải tè vào lòng thuyền rồi!

 

Biết tôi là ai không?

Jim đang thử việc ở một công ty đa quốc gia. Vào ngày làm việc đầu tiên, anh gọi điện cho phòng phục vụ và lớn tiếng nói vào ống nghe: 'Mang cho tôi một cốc cà phê ngay'.

Đầu dây bên kia liền trả lời:

- Nhầm số rồi. Anh có biết anh đang nói chuyện với ai không?

- Không.

- Tôi là giám đốc quản lý.

- Thế anh có biết tôi là ai không? - Jim lớn giọng quát.

- Không.

- Tốt. - Jim thở phảo và bỏ ống nghe xuống.