Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không phải xưng tội

Một ông già bước vào phòng xưng tội. Kiên trì chờ đến lượt mình, ông bắt đầu kể.

- Tôi đã 92 tuổi, có một người vợ tuyệt vời đã 70 năm nay, nhiều con, cháu, chắt. Ngày hôm qua, tôi đã cho 2 cô sinh viên đi nhờ xe. Cả ba người đi đến một khách sạn và tôi đã 'vui vẻ' với mỗi cô 3 lần.

Linh mục hỏi:

- Con có sám hối về những tội lỗi của mình không?

Ông già hỏi lại:

- Tội lỗi nào cơ?

Linh mục ngạc nhiên:

- Con là tín đồ Chính thống giáo hay Tin Lành?

- Do Thái giáo.

Linh mục nghĩ thầm: 'Ông ta nhầm chỗ rồi', và hỏi tiếp:

- Thế thì tại sao con lại kể với ta chuyện này?

- Với ai tôi cũng kể mà!


Chẹt chết ở đâu cũng được

Gặp nhau bên lề hội thảo về an toàn giao thông, tàu hoả bảo với ôtô:

- Dòng họ nhà tôi khoẻ, to, dài... Mỗi lần lao đi trông rất hùng dũng, chắc chắn hơn đứt dòng dõi ôtô nhà các anh.

- Đúng vậy, nhưng mà cũng có những điểm các anh không thể làm được như chúng tôi.

- Nói nghe xem?

- Các anh chỉ có thể đâm chết những thằng ngu lớ xớ trên đường ray, còn bọn tôi muốn chẹt chết chúng ở đâu cũng được.

Truyện cười dân gian

Tại sao anh không tưới nước cho vườn hoa nhà mình đi? - Cô vợ giận dỗi bảo chồng.

- Em không thấy là đang mưa to như trút nước kia à? - Anh chồng vặc lại.

- Thì mặc áo mưa vào! Sao anh lười thế không biết!

Nhờ mèo chỉ đường về nhà

John rất ghét con mèo mà vợ anh ta nuôi. Một hôm anh quyết định sẽ vứt nó đi. John cho nó lên xe và lái đi cách nhà hơn 20 dãy phố, để nó ở một công viên.

Khi anh về gần đến nhà thì con mèo cũng đang trên đường vào nhà anh.

Ngày hôm sau John quyết định lái xa hơn nữa qua 40 dãy phố và để con mèo lại nhưng cũng như lần trước khi anh lái xe vào gara thì lại trông thấy con mèo đang đủng đỉnh bước vào nhà. John tìm mọi cách đưa con mèo đi ngày càng xa hơn nhưng nó luôn luôn về nhà còn trước cả anh.

Cuối cùng John quyết định lái xe đến một nơi thật xa, quẹo phải rồi rẽ trái, qua cây cầu sau đó thì rẽ phải và rẽ phải tiếp cứ tiếp tục cho đến khi anh đến một nơi mà anh cho là khoảng cách an toàn và bỏ con mèo lại đó.

Nhiều giờ sau, John gọi điện cho cô vợ:

- Jen này, con mèo có đó không em?

- Nó ở nhà đây anh - Cô vợ trả lời - Tại sao anh hỏi vậy?

- Ôi trời, đưa ống nghe cho con mèo quái quỉ đó đi. Anh cần nó chỉ đường về nhà!!! - John tức tối la lên.

Ngủ cũng không yên

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích.

Anh ta quyết định đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.

Ngay sau khi anh ta nằm xuống ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.

- Cái gì đấy?

- Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?

Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời: - 7 giờ 15.

Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.

- Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?

- 7 giờ 25!

Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ 'Tôi không biết mấy giờ!'.

Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Đang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.

- Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!