Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không phải xưng tội

Một ông già bước vào phòng xưng tội. Kiên trì chờ đến lượt mình, ông bắt đầu kể.

- Tôi đã 92 tuổi, có một người vợ tuyệt vời đã 70 năm nay, nhiều con, cháu, chắt. Ngày hôm qua, tôi đã cho 2 cô sinh viên đi nhờ xe. Cả ba người đi đến một khách sạn và tôi đã 'vui vẻ' với mỗi cô 3 lần.

Linh mục hỏi:

- Con có sám hối về những tội lỗi của mình không?

Ông già hỏi lại:

- Tội lỗi nào cơ?

Linh mục ngạc nhiên:

- Con là tín đồ Chính thống giáo hay Tin Lành?

- Do Thái giáo.

Linh mục nghĩ thầm: 'Ông ta nhầm chỗ rồi', và hỏi tiếp:

- Thế thì tại sao con lại kể với ta chuyện này?

- Với ai tôi cũng kể mà!


Truyện cười dân gian

Bà lão nông dân định đi chợ sau 3 ngày ngồi chăm sóc ông chồng đang hấp hối:

- Ông này, tôi để ông ở lại một mình vài giờ để đi chợ một chút. Nếu ông có mệnh hệ nào thì trong thời gian đó nhớ thổi tắt ngọn đèn dầu cho đỡ tốn nhé.

Công việc nhàm chán

Chủ một cửa hàng nữ trang cảnh báo một người muốn xin vào làm bảo vệ

- Công việc rất đơn điệu, anh phải đứng một chỗ hàng giờ liền, anh chịu không?

- Không sao, tôi quen rồi. Tôi vừa ở tù ra mà.

Bút bi đặt vòng tránh thai

Trong giờ học tiếng Nga, Vôva ngồi bàn đầu cứ hí hoáy ngó nghiêng cái bút bi, thỉnh thoảng lại bấm tách tách.

Cô giáo quát:

- Em đang làm trò gì thế Vôva? Không được mất trật tự.

- Dạ vâng, nhưng mà thưa cô, em không hiểu. Cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế tại sao lại không có trẻ con ở đây?

Cô giáo đỏ mặt nói:

- Biến ngay khỏi lớp và mời phụ huynh đến đây.

Vôva thất thểu về nhà và bảo bố:

- Cô giáo mời bố lên trường.

- Thế có chuyện gì vây?

- Con hỏi cô, cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế sao không có trẻ con ở đây? Thế là cô đuổi con ra.

Bố Vova liền tháo tung cái bút bi, ngó nghiêng một hồi, bỗng thốt lên:

- Đây rồi, tất cả là tại cái này. Có một cái lò xo nằm ở trong đó.

Truyện cười dân gian

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.