Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không quen biết

- Này, tại sao anh lại thò tay vào túi áo tôi?

- À, tôi chỉ mượn bao diêm thôi.

- Tại sao anh không hỏi tôi?

- Xin lỗi, vì chúng ta có quen nhau đâu mà hỏi!

Truyện cười dân gian

Bác sĩ để ý thấy mặt bệnh nhân hồng hào một cách đặc biệt. 'Tôi bị cao huyết áp bác sĩ ạ, đó là bệnh từ dòng họ', bệnh nhân nói.

- Bên họ mẹ hay họ cha anh? - bác sĩ hỏi.

- Không phải, bên họ vợ tôi.

- Làm gì có chuyện đó, xưa nay làm gì có truyền bệnh huyết áp từ họ vợ?

- Thì bác sĩ cứ gặp họ vài lần thử xem! - bệnh nhân thở dài thườn thượt.

Tưởng đơn thuốc bổ

Cô gái nọ có người yêu học trường y. Một lần, chàng bận đột xuất, không thể ở nhà chờ người yêu đến, đành viết vội mấy chữ gửi lại cho nàng. Cô nàng đọc mãi không luận ra được lá thư, liền ra hàng thuốc gặp dược sĩ nhờ dịch hộ. Ông này săm soi tờ giấy một lúc, lấy ra một vỉ thuốc bổ rồi bảo cô gái:

- Ngày uống 3 viên, chia làm 3 lần, nhớ uống sau bữa ăn.

Vẫn có chỗ đặt môi

Một đoàn du khách Mỹ tới Ireland tham quan. Trong số đó có một bà rất khó tính, suốt ngày phàn nàn đủ thứ.

Khi nhóm khách du lịch tới thăm tảng đá Blarney nổi tiếng, hướng dẫn viên giới thiệu:

- Theo truyền thuyết, bất kỳ ai, khi thành kính hôn lên tảng đá thiêng này, người đó sẽ gặp may mắn trong suốt quãng đời còn lại. Thật không may cho quý vị, hôm nay là ngày người ta lau chùi nó và không ai được đặt môi lên đó cả. Có lẽ chúng ta nên trở lại đây vào ngày mai.

- Chúng tôi không thể quay lại vào ngày mai được! - Nữ du khách khó tính gào lên - Còn phải đi nhiều điểm khác trên cái đất nước chán ngắt này nữa chứ. Chắc là chúng tôi không được hôn tảng đá chết tiệt này rồi.

- Nếu vậy vẫn còn cách khác - Người hướng dẫn nói - Tương truyền, khi hôn một người đã từng hôn tảng đá, ta vẫn có được may mắn tương tự...

- Và tôi cho rằng, anh đã từng hôn tảng đá đó. Đúng vậy không? - Bà khách háo hức.

- Không, thưa bà! - Anh hướng dẫn viên đáp. - Nhưng tôi đã từng ngồi lên nó.

Không tin được

Oshin nói với bà chủ:

- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.