Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không thể giải thích

Buổi sáng, người nông dân nọ đã ra ngồi quán rượu và nốc tì tì, chẳng mấy chốc đã say khướt. Lát sau, người láng giềng của ông ta đi qua, thấy vậy bèn hỏi: 'Ê! Sao ông bạn lại ngồi đây say sưa như vậy giữa một buổi sáng đẹp trời thế này hả?'.

Người nông dân đáp:

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

- Chuyện gì đã xảy ra mà có vẻ khủng khiếp thế? - Người láng giềng hỏi.

Người nông dân cố gắng làm cho ông bạn hiểu:

- Ông biết không, hôm nay, tôi đi vắt sữa bò. Khi thùng sữa gần đầy thì nó co chân trái lên và đá đổ...

- Điều đó đâu đến nỗi quá tệ? Có gì nghiêm trọng đâu?

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. - Người nông dân nói.

- Thế đã xảy ra chuyện gì? - Ông láng giềng hỏi tiếp.

Ngần ngừ, người nông dân tiếp:

- Tôi tóm lấy chân trái của nó và dùng dây buộc vào một cây cột bên trái. Sau đó, tôi ngồi xuống tiếp tục vắt sữa. Khi sắp xong thì con quỷ ấy lại co chân phải lên đá một phát nữa làm thùng sữa đổ lênh láng.

- Lại thế nữa à?

- Phải! Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. Lần này, tôi trói nốt chân phải nó vào cái cột bên phải rồi lại ngồi xuống vắt sữa. Khi thùng sữa gần đầy thì con bò ngu ngốc ấy lại ngoắc đuôi một cái làm đổ thùng.

- Ối chà! Hẳn là ông bực mình lắm nhỉ. Nhưng không thể vì chuyện vớ vẩn đó mà ngồi đây ảo não như vậy.

- Chưa hết đâu. - Người nông dân tiếp - Lúc đó, tôi không còn sợi dây nào, thế là tôi bèn cởi thắt lưng ra và buộc đuôi con bò lên nóc chuồng. Thế rồi, khi cái quần của tôi tụt xuống thì vợ tôi bước vào. Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

 

Truyện cười dân gian

Kinh nghiệm bán hàng

Một bà to béo vào cửa hàng quần áo:

- Tôi muốn mua vài cái áo sơ mi cho chồng tôi.

- Ông nhà mặc áo cỡ bao nhiêu thưa bà?

- Ồ, tôi cũng chẳng để ý nữa...

- Chắc ông nhà cao khoảng 1,5 m? Bà hãy chọn cỡ số 36, 37 gì đó.

- Đúng đấy, anh biết ông ấy ư?

- Có gì đâu, kinh nghiệm thôi. Những ông được vợ mua áo quần cho thường nhỏ người.

Chưa chi đã đau

Y tá chuẩn bị tiêm thuốc, chợt bệnh nhân kêu toáng lên:

- Á… Á! Đau quá!

- Ông này hay nhỉ? Tôi đã tiêm đâu mà ông kêu ầm lên thế!

- Chân! Chân! Gót giày của cô đâm thủng chân tôi rồi!

Chỉ dẫn không chính xác

Trong một nhà hàng hạng sang, một người khách đột nhiên bị Tào Tháo đuổi đến tận Giang Đông. Ông ta cuống quýt gọi phục vụ đến để tìm nơi giải quyết.

- Xin lỗi ngài, chúng tôi đang có một số sửa chữa ở phía sau, vì thế nhà vệ sinh đã thay đổi vị trí. Ngài đi dọc hành lang, đến cửa đầu tiên bên trái, rẽ phải, thấy cái cửa thứ 5 bên trái thì rẽ phải tiếp, sau đó...

Tóm lại, người đàn ông trong lúc cấp bách cuối cùng cũng tìm được căn phòng nhỏ, bên trong có một cái lỗ (đang sửa chữa mà). Không chần chừ được nữa, ông trút bầu tâm sự.

15 phút sau, ông quay lại phòng ăn. Nơi đây không còn một bóng người, chỉ còn bà chủ đang cố lau chùi những vết màu nâu nâu vàng vàng, miệng lẩm bẩm chửi rủa:

- Quỷ tha ma bắt thằng khốn nạn nào ị vào hệ thống ống thông hơi!

Thiếu bông hoa thì ý nghĩa khác hẳn

Đạo diễn nhập vai làm mẫu cho một kép trẻ:

- Cậu đưa bông hồng lên mũi, nhắm mắt, từ từ hít vào thật sâu rồi nói: 'Chao ôi, đây chính là mùi hương đằm thắm của nàng!' - Hiểu rồi chứ?

- Dạ, quá đơn giản ạ.

Đến hôm công diễn, màn độc thoại của chàng si tình làm khán giả cười nghiêng ngả, anh ta vào hậu trường lo âu hỏi đạo diễn:

- Tôi đã làm sai điều gì đó phải không?

Đạo diễn gầm lên:

- Chết tiệt! Ngửi bàn tay không rồi ăn nói bậy bạ! Thế bông hoa đâu?