Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không thể tiếp tục im lặng

Lần đầu tiên, ông bố dẫn con trai nhỏ đi săn. Vào đến rừng, ông bố dặn dò cậu bé: 'Con hãy chờ ở đây, và thật im lặng nhé. Bố sẽ quay lại ngay'.

Sau vài phút, ông bố nghe tiếng thét thất thanh của cậu con trai. Ông ta vội vàng phóng về hướng cũ và hỏi cậu bé:

- Có chuyện gì vậy? Bố đã chẳng dặn con là phải thật yên lặng sao?

Cậu bé sụt sịt:

- Con đã nín thở khi một con rắn bò ngang qua đầu con. Con cũng cắn răng im lặng khi một con gấu thở phì phò vào gáy của con. Nhưng con chỉ thật sự hoảng hốt khi hai con sóc nhỏ trèo lên chân của con và hỏi nhau: 'Chúng mình nên ăn hai trái này ở đây hay là hái về nhà nhỉ?'. Đến lúc đó, con không thể tiếp tục im lặng.

 

Ước nguyện của tượng đá

Trong công viên nọ có hai bức tượng rất đẹp, một nam và một nữ. Họ lặng lẽ đứng đó nhìn nhau đắm đuối suốt nhiều năm ròng. Một buổi sớm mai, một thiên thần xuất hiện và ban cho họ một điều ước.

- Vì hai ngươi là những pho tượng mẫu mực, đã mang lại niềm vui cho nhiều người, ta ban cho các ngươi điều ước vĩ đại nhất: sự sống. Các ngươi sẽ có 30 phút để làm tất cả những gì khao khát bấy lâu nay.

Thiên thần dứt lời, lập tức hai bức tượng trở thành người thật. Họ mỉm cười với nhau, dắt tay nhau chạy vào khu rừng bên cạnh và lẩn vào sau một bụi cây. Thiên thần mỉm cười một mình khi nghe thấy đôi trai gái cười rúc rích và bụi cây rung soàn soạt, cành lá đu đưa.

Sau 15 phút, hai pho tượng sống từ sau bụi cây trở ra, vẻ thỏa mãn, tươi tỉnh.

Băn khoăn, thiên thần nhìn đồng hồ và phán:

- Các ngươi vẫn còn 15 phút làm người nữa. Các ngươi có muốn tiếp tục không?

Bức tượng nam nhìn bức tượng nữ âu yếm và hỏi:

- Em ơi! Mình làm lại lần nữa nhé?

Bức tượng nữ mỉm cười e ấp và đáp:

- Vâng! Nhưng lần này đến phiên anh giữ con bồ câu để em 'bĩnh' lên đầu nó!

Không giở sách

Trong giờ kiểm tra, thấy Tèo quay bài.
- Tí: Cậu không thấy thầy bảo cấm giở sách à?
- Tèo: Thì tớ đang giở vở đấy chứ.

Mặc cả khéo léo

Từ một làng nhỏ ở Hungary, con trai gọi điện cho bác sĩ ở Budapest và hỏi về thù lao khám bệnh cho bố mình. Bác sĩ trả lời là 1.000 forint, chàng thanh niên hẹn sẽ đón ông tại ga xe lửa. Tới lúc gặp bác sĩ, anh ta buồn rầu thông báo:

- Thật không may, bố tôi vừa mất rồi. Nhưng để bác sĩ khỏi bị thiệt thòi tôi đã tìm được 10 người trong làng, họ đồng ý trả 150 forint cho mỗi lần khám bệnh. Khám cho 10 người xong, anh thanh niên tiễn bác sĩ ra ga, ông này nói:

- Tôi chỉ yêu cầu 1.000 forint mà thu được 1.500 forint. Vì vậy tôi chia đôi phần dôi ra. Đây là 250 forint của anh.

- Xin cảm ơn bác sĩ! Tôi xin được nói thật là cha tôi không chết mà ở trong số 10 người đã được bác sĩ khám bệnh.

Lồng hình gì?

Trong đám tang một giáo sư chuyên khoa tim, sinh viên ghi ơn ông bằng cách lồng ảnh của ông vào một pano vẽ một trái tim thật to.

Bỗng có vị thầy giáo già khóc lớn rồi cười ha hả

- Thưa giáo sư, vì sao thầy vừa khóc lại vừa cười ạ? - Một sinh viên kinh ngạc hỏi.

- Tôi khóc vì cảm động trước tấm chân tình của các anh với vị giáo sư quá cố, còn tôi cười là cười cho thân phận của mình, nếu mai này tôi chết đi các anh sẽ lồng hình tôi vào cái gì đây?

- Dạ thầy dạy môn gì ạ?

- Tôi dạy sản phụ khoa.