Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Không tin được

Oshin nói với bà chủ:

- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.

Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.

Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra liên bang bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:

- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.

Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:

- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.

Sếp hỏi lại:

- Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?

- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.

- Đó là ngài thống đốc phải không?

- Không. Quan trọng hơn.

- Tổng thống?

- Không. Quan trọng hơn.

- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! - Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.

- Tôi không biết! - Viên cảnh sát nói. - Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

 

Thói quen phiền toái

Tom làm nghề cấp bằng lái xe hơn 10 năm được điều đến bộ phận cấp giấy chứng nhận kết hôn. Ngay lập tức, anh gặp phiền toái trong công việc.

Các đôi nam nữ đến bàn làm việc của Tom đều đỏ mặt tía tai, hầm hầm bỏ đi ra. Cấp trên rất bực mình khi nhận được nhiều lời phàn nàn.

Sau một thời gian, những người đến làm thủ tục vẫn không thôi phàn nàn. Tom thanh minh:

- Thật hết cách rồi. Chỉ vì tôi không sửa được thói quen cũ, cứ đến thỉnh thoảng lại hỏi các đôi đến xin giấy chứng nhận để kiếm sống hay để giải trí.

Vẫn giàu

John ngủ lịm một giấc dài và thức dậy vào năm 2040. Vừa trở lại trạng thái tỉnh táo, việc đầu tiên anh ta làm là gọi điện cho người đại diện để hỏi xem tình hình tài chính của mình thế nào.

Người đại diện báo rằng anh ta hiện có 10 triệu đôla trong tài khoản cộng thêm một số cổ phiếu trị giá 5 triệu nữa.

Rất hài lòng, anh ta đặt ống nghe xuống và tự nhủ: Mình vẫn còn giàu chán.

Một phút sau, tổng đài gọi cho anh ta: Ông vừa nói chuyện trong 4 phút, cước phí ông phải trả là 6 triệu đôla.

 

Mất mắt vì được lắp tay giả

Một cướp biển khật khưỡng bước vào quán rượu ưa thích và gọi một ly. Đột nhiên, chủ quán kêu lên sau khi đưa ly rượu cho vị khách quen: 'Whoa, quý ngài, sự cố gì đã xảy đến với ông vậy?'.

Rất đỗi ngạc nhiên, cướp biển hỏi lại: 'Anh muốn nói đến cái gì?'.

Chủ quán nói: ' Ồ, thứ nhất, hôm nay tôi thấy ngài có chân giả, trước đây đâu có thấy'.

'À, thì ra là cái đó', tên cướp đáp. 'Thế này anh bạn ạ, mới đây bọn ta có một trận chiến trên biển và một quả đạn pháo đã thổi tung cái chân của tôi. May mà bác sỹ phẫu thuật của tàu đã lắp cho ta cái chân giả này và giờ đây ta lại đi lại được như xưa'.

'Ra thế, thế còn cái móc sắt thì sao', chủ quán tiếp tục hỏi.

'Bọn ta lại đánh nhau một trận ra trò trên biển và một tên vô lại nào đó từ bên địch đã chặt đứt bàn tay của ta', tên cướp giải thích. 'Nhưng bác sỹ phẫu thuật của bọn ta lại lắp cho ta chiếc móc sắt này và ta lại có thể làm mọi việc như xưa'.

'Thế còn cái băng che mắt?', chủ quán vẫn tiếp tục hỏi.

'Một hôm ta đứng trên cột buồm để quan sát thì một con hải âu bay qua và vỗ vào mắt ta', tên cướp đáp.

'Ngài nói rằng cái vỗ cánh của con chim hải âu đó làm ngài mất một mắt?', chủ quán tỏ vẻ hoài nghi. 'Không', tên cướp giải thích, 'việc đó xảy ra vài ngày sau khi ta được lắp cái móc sắt này vào tay'.