Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Kỉ niệm

Hai áo dài có dịp về thăm lại trường cũ.
- AD1: Mày biết ko, cây phượng này gắn với tao bao nhiêu là kỉ niệm đấy!
- AD2: Tao lại thấy nhớ cây ổi nhà ông Minh hơn
- AD1: Chắc cũng có nhiều kỉ niệm lắm hả?
- AD2: Không, nhưng nó ngọt và thơm lắm, lại ở ngay cạnh trường.

Thầy cũng như bố mẹ

- Thầy: Dưỡng phải đi đôi với dục bởi vậy thầy cũng như bố mẹ trò! Trò đã nhớ chưa?
- Quỳnh: Thưa thầy cũng như bố mẹ cho trò tiền ăn quà, thầy cũng như bố mẹ trò thầy cho tiền quà đi!
- Thầy: TRỜI!?!

Tỷ phú vào tù

Trong một buổi chiều rảnh rỗi, hai gã tù nhân cùng phòng tâm sự với nhau.

Một gã nằm dài vắt tay lên trán hồi tưởng:

- Cuộc đời bạc thật, mới cách đây vài tháng tôi còn sống cuộc sống giàu sang vương giả như của tỷ phú Raj Rajaratnam, vậy mà nay...

- Ông giàu có thế sao?

- Tôi đã từng sở hữu hai chiếc xe Lamboghini Embolado, 3 căn hộ siêu sang ở 3 châu lục khác nhau và tiêu tiền không phải nghĩ...

- Vậy tại sao ông lại phải vào đây, tôi thật sự không hiểu?

- À, đó là một ngày đẹp trời, khi Raj Rajaratnam phát hiện ra mình bị mất thẻ tín dụng.

Quá ngoằn ngoèo

Một chiếc xe hơi chạy loạng choạng nên bị cảnh sát giao thông bắt dừng lại.

Cảnh sát yêu cầu lái xe:

- Tôi cần phải kiểm tra nồng độ rượu trong hơi thở của ông. Ông hãy thổi vào máy đo nồng độ cồn này.

- Tôi không thể làm được, vì tôi đang bị suyễn.

- Vậy sẽ có một bác sĩ thử máu cho ông.

- Không được, tôi bị bệnh ưa chảy máu.

- Vậy ông hãy đi thật thẳng theo vạch trắng phân làn đường này.

- Tôi không thể đi như thế được!

- Ông vẫn có lý do để từ chối ư?

- Tất nhiên! Bởi vì nó... ngoằn ngoèo.

Giá như

Trời sáng bét, cả nhà cụ lớn mới thức dậy. 'Hôm nay sao dậy muộn thế nhỉ?', mọi người trong nhà đều thắc mắc. Đến gần trưa mới phát hiện cái đồng hồ báo thức của nhà là con gà trống thiến bị mất.

Cụ lớn phu nhân bèn dán cáo thị mất gà. Chưa đầy giờ sau đã có chục người đem gà đến, quả quyết là gà trống thiến của cụ lớn.

Cụ lớn phu nhân tuy trông thấy trong số gà đó vẫn có những con chưa bị thiến nhưng bà cũng nhận hết và thầm nghĩ: 'Giá như mất con bò nhỉ!'.

Gia đình cụ lớn lại dán cáo thị nơi cửa phủ thông báo phủ bị mất con bò. Chưa được nửa ngày đã thấy cả chục người dắt đến chục con bò, đực có cái có nhưng ai cũng chắc chắn đây là bò cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lòng lại không vui, nghĩ mà tiếc: 'Giá như cái tivi trong phòng thằng Hai nhà mình bị mất thì sao nhỉ!'

Phòng cậu Hai của cụ lớn không hiểu tại sao lại bị trộm chôm mất chiếc tivi màu nội địa và cáo thị lại dán ở cửa phủ. Đến cuối ngày thì có cả chục người chạy đến, khệ nệ trên tay là những chiếc tivi nhập khẩu mới toanh và ai cũng đoan chắc đây mới chính là tivi của cậu Hai nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại nghĩ thầm: 'Giá như nhà mình bị mất chiếc ôtô!'.

Gia đình cụ lớn lại bị trộm 'viếng', lấy mất chiếc ôtô, cáo thị lại dán nơi cửa phủ. Đến cuối ngày thì có chục người chạy đến trên những chiếc xe ôtô mới bóng lộn và ai cũng gào lên rằng đây mới chính là ôtô nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại lo lo: 'Giá như mình có thể nói là cụ lớn nhà mình đã bị mất ghế...'

Quả thật, cụ lớn đã bị mất cái ghế làm quan. Ai đó biết tin đã dán cáo thị trả lại của rơi nơi cửa phủ. Chưa đầy 20 phút sau đã có một hàng người rồng rắn xin nhận lại gà, bò, tivi, ôtô đã bị đánh rơi.

Cụ lớn phu nhân đành giao trả lại từng món, lòng xót xa: 'Giá như nhà mình hôm ấy không bị mất con gà nhỉ!'.