Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Kiểm điểm của học sinh chuyên Lý

Kính gửi cô giáo chủ nhiệm. Hôm qua, trong giờ ra chơi, bạn Hiếu ngồi cạnh em loay hoay phẫu thuật cái bút mực. Dù bạn không cố tình song lực quán tính vẫn khiến mực rơi vào áo em.

Bạn ấy không hề xin lỗi cũng như không chịu chấm dứt ngay việc giải phẫu vật đáng ra nên đưa vào viện bảo tàng từ lâu rồi.

Máu dồn vào tim khiến em đã dùng xấp xỉ 400N tác dụng lên người bạn ấy trong khoảng thời gian xấp xỉ 0,5s. Vì xung của lực bằng độ biến thiên động lượng nên đáng ra bạn ấy phải chuyển động lùi nhưng thật tiếc, bạn ấy béo quá, phản lực tác động lên tay em còn lớn hơn cả 400N kia.

Theo phản xạ tự vệ, bạn ấy lao vào em với vận tốc khá lớn, không một chút do dự. Kết quả là em bị bắn vào tường, mà tường lại nặng hơn em rất nhiều. Tuân theo định luật III Newton, tườg đứng yên, em bật ngược trở lại.

Tuy có hơi đau nhưng do cay cú, em liền áp dụng ngay định luật 'Húc'. Chỉ tại tội thừa mỡ nên va chạm giữa đầu em và bụng bạn ấy là... va chạm dẻo, lực của em bị triệt tiêu. Liên tiếp sau đó là một chuỗi quy tắc bàn tay trái, quy tắc bàn tay phải khiến em bị dao động với tần số lớn.

Đến lúc này, em không còn đủ sức chiến đấu nữa vì theo một vế của định luật bảo toàn năng lượng thì năng lượng không tự nhiên sinh ra, trong khi bữa sáng của em lại có hạn. Biết thân biết phận, em đã dựa vào Định luật bảo toàn tính mạng mà tự rút lui ôm hận về nhà.

Hôm nay, em viết bản kiểm điểm này để mong cô tha thứ. Em hứa lần sau nếu có đánh nhau, em sẽ chuẩn bị bữa sáng chu đáo hơn hay ít ra, cũng chọn đứa gầy hơn em làm đối thủ.


Truyện cười dân gian

Một phụ nữ đòi chồng lắp cho hệ thống nước nóng ở hồ bơi ngoài trời của gia đình để bà ta có thể bơi lội chống béo phì.

Ông chồng vặn lại: 'Con cá voi ngày nào cũng bơi mà có gày đi tí nào đâu'.

Thật khó để nhét thuốc ngủ vào miệng con chó

Một cô gái tóc vàng hoe kiệt sức bước vào phòng khám.

- Bác sĩ ơi, ở khu phố của tôi nhà nào cũng có chó. Chúng sủa cả ngày cả đêm và tôi không thể chợp mắt được.

- Tôi có tin tốt cho cô đây - Bác sĩ trả lời, lục lọi những ngăn kéo đầy thuốc - Đây là loại thuốc ngủ mới. Khó khăn của cô sẽ xong ngay.

- Tuyệt - Tóc vàng hoe trả lời - Tôi sẽ cố làm bất cứ điều gì. Đưa thuốc đây cho tôi.

Một vài tuần sau, tóc vàng hoe trở lại, nhìn thảm hơn bao giờ hết.

- Bác sĩ, thuốc của ông đưa cho tôi không tốt. Tôi còn mệt mỏi hơn trước nữa.

- Tôi không hiểu cô nói gì cả - Vị bác sĩ lắc đầu - Đây là loại thuốc mạnh nhất trên thị trường rồi đấy.

- Điều đó có thể đúng - Tóc vàng hoe mệt mỏi trả lời - Nhưng tôi phải thức cả đêm để đuổi theo những con chó, rồi khi bắt được một con, thật khó để nhét viên thuốc vào miệng nó.

Không thể đọc được

Ông bác sĩ hỏi cô gái đang lấp ló ở cửa phòng:

- Này cô, cô đến khám gì?

- Dạ, em không khám ạ! Em đến nhờ bác sĩ tí việc.

- Xin cô cứ nói.

- Dạ, em nhờ anh đọc hộ bức thư của người yêu em mới gửi về.

- Thư của cô sao lại nhờ tôi đọc, cô không biết chữ à?

- Dạ, em biết chữ, nhưng vì người yêu em cũng là bác sĩ nên mới đến nhờ anh.

Ai nuôi?

Một người có một thằng con hai mươi tuổi nhưng lười, không biết làm nghề gì mà ăn, chỉ nhờ vào bố. Một hôm ông thầy tướng coi tướng cho nó bảo:

- Bố anh sống tám mươi tuổi, còn anh cũng sống tới sáu mươi hai tuổi.

Thằng con nghe thấy thế, liền khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ hỏi:

- Tôi bảo bố con anh đều thọ cả, cớ sao lại khóc?

Nó trả lời:

- Bố tôi chết  trước tôi hai năm, thế thì hai năm ấy, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc.