Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Kiếp người

Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: 'Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm'.

Con lừa trả lời:

- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.

Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:

- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.

Con chó đáp:

- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!

Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:

- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.

Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:

- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.

Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:

- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.

Con người cầu xin:

- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.

Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.

Kể chuyện ăn chơi miền Tây

Anh chàng người Bắc vào miền Tây Nam Bộ chơi. Đến bến phà, đột nhiên một cô gái xinh đẹp chạy đến chìa mặt ra nói: 'Thơm em đi!'.

Chàng trai quá choáng, không biết đó là cô bán trái thơm (dứa).

Chưa kịp định thần, một tên đen ngòm hét vào mặt anh: 'Cút đi'

Chàng trai lại choáng, hóa ra là người bán trứng cút.

Vừa thoát ra khỏi đám đông, tìm chỗ vắng, một cô bé tiến đến, giật nhẹ vào gấu áo: 'Bóp đi anh! Bóp trên mười ngàn bóp dưới năm chục'.

Chàng trai hốt hoảng, không biết đó là cô bé bán bóp da (ví).

Mặt tái mét chạy đi được một đoạn, một phụ nữ phóng xe trờ tới: 'Ôm không anh'. Cậu chàng mắt hoa lên, té xỉu. Hóa ra là cô chạy xe ôm.

Đến lúc này, sợ quá, chàng bắt xe khách về Bắc luôn. Chỉ trong chốc lát, chàng đã có đủ vốn để kể cho bà con nghe chuyện ăn chơi miền Tây.

Thời trẻ

Có 2 tên tù binh Taliban ngồi nói truyện về thời đi học của mình :

- Tên 1 : Thời tao còn đi học phải đổi trường mới liên miên.
- Tên 2 : Vì sao thế ?
- Tên 1 : Vì trường cứ xây xong là lại đánh bom lại sụp lại xây tiếp.
- Tên 2 : Thế là bình thường. Lớp tao còn mỗi ngày thay một thầy mới cơ.
- Tên 1 : Thế mày học lớp gì ?
- Tên 2 : Đánh bom tự sát.

Đơn giản vì không hiểu

Diễn viên hài tới thăm người bạn họa sĩ trường phái ấn tượng. Thấy ông đứng trầm ngâm trước một bức tranh, họa sĩ hỏi:

- Anh có hiểu tôi vẽ gì không?

- Khách trả lời khe khẽ như tự nói với mình: Một người đàn bà.

- Đúng thế! Tôi diễn tả một người đàn bà bằng hình khối và màu sắc. Khả năng cảm nhận hội họa của anh thật đáng khâm phục!

- Có gì đâu! Mỗi khi có điều gì không thể hiểu nổi là tôi nghĩ ngay đến đàn bà!

Sợ nó không biết

Một người mắc bệnh tưởng mình là chuột. Sau nhiều cố gắng của các bác sĩ thần kinh, cuối cùng ông ta cũng đã tự nói ra được mình không phải là chuột. Lúc xuất viện, ông ta nhìn thấy một con mèo và lại bắt đầu run lẩy bẩy không chịu đi. Bác sĩ động viên:

- Anh đã biết rõ mình không phải là chuột rồi mà?

- Ông biết, tôi biết, nhưng con ác thú ăn thịt kia không biết thì sao?