Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Kinh nghiệm chọn vợ

Thấy cậu con trai đã 36 tuổi mà chẳng quan tâm đến vợ con, suốt ngày chỉ quanh quẩn bên chiếc máy tính, bà mẹ bèn làm mối cho anh một cô gái xinh đẹp làm cùng nghề.

Nhưng chỉ sau buổi gặp đầu tiên, anh chàng đã lắc đầu từ chối.

- Sao vậy con?

- Cô ấy không đáng tin. Lấy cô ấy chắc con mọc sừng mất.

- Sao con lại nghi ngờ vậy? Cẩn thận kẻo nghĩ oan cho người ta.

- Lần đầu gặp mặt, con vừa hỏi: “Ổ cứng của em có rảnh không, cho anh cắm nhờ cái USB của anh một lát?”. Vậy là cô ấy đồng ý ngay tức thì, chẳng cần biết USB của con loại gì, có nhiễm virus hay không.

Tả thực

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: 'Nhà em có một con mèo'.

Khi trả bài, cô giáo hỏi:

- Sao em không tả rõ hơn?

Học sinh đáp:

- Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!

Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: 'Nhà em có một con chó'. Cô giáo bảo:

- Em nên tả kỹ hơn!

Học sinh:

- Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: 'Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?'. Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.

Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: 'Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!''.

Lên xuống bằng ống thoát nước

Một anh chàng bị ngã gãy chân. Sau khi điều trị cấp cứu, bác sĩ dặn anh ta không được đi cầu thang khi chân còn bó bột.

Bốn tháng sau, khi bác sĩ tháo lớp bột, bệnh nhân hỏi:

- Bây giờ thì tôi đi cầu thang được rồi chứ?

- Được - bác sĩ trả lời - nhưng anh phải thật cẩn thận đó.

- Bác sĩ không biết tôi nhẹ nhõm như thế nào đâu - Anh ta hớn hở - Thật là phiền toái khi phải đi lối cửa sổ và lên xuống bằng ống thoát nước!

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Giá cả

Trong cửa hàng thời trang, người đàn ông chỉ cái áo khoác và hỏi giá:

- 1.000 đôla, thưa ông! - Cô bán hàng nhanh nhảu.

- Quỷ thật! Còn chiếc bên cạnh?

- Thưa, hai con quỷ rưỡi ạ!