Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lạc là đậu phộng

Có một thanh niên người miền Bắc tính hay cẩn thận. Một lần đi du lịch vào miền Nam, thấy hai miền dùng nhiều từ ngữ khác nhau, nên mỗi lần đều rất cẩn thận hỏi cho kỹ mới phát ngôn.

Một hôm anh bị lạc lối, anh nghĩ liệu lạc thì ở đây nói thế nào. Nghĩ vậy anh bèn ghé lại hỏi một người đứng gần đó:

- Anh ơi, làm ơn cho tôi hỏi thăm ở trong này lạc thì người ta nói như thế nào?

Người đó trả lời:

- Lạc là đậu phộng.

Biết thế anh đến đồn công an gần nhất. Khi vào anh liền báo rằng:

- Thưa anh tôi bị đậu phộng đường rồi. Xin giúp đỡ tôi với!.

- !!!!! - Anh công an ngơ ngác.


Trong phòng bệnh

Sau khi khám, bác sĩ bảo bệnh nhân: Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.

- Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?

- Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.

* * *

Một bác sĩ đang khám bệnh và muốn xoa dịu cho cậu bé đừng sợ nên vừa trò chuyện vừa thao tác: “Này bé Kizi, bé có biết chúng ta phải làm sao để được lên thiên đường không?”

- Phải chết trước đã thì mới được lên thiên đường ạ!

Bác sĩ giật mình hỏi tiếp:

- Đúng là vậy, nhưng trước khi chết mình phải làm gì?

- Phải đi tìm bác sĩ ạ!

* * *

- Thưa bác sĩ, đầu tôi hơi bị dài ra hay sao ấy?

- À, điều ấy lẽ ra ông phải nói với bà đỡ ở nhà hộ sinh từ cách đây 40 năm mới đúng.

* * *

Một bác sĩ nọ hơi bị bệnh nghề nghiệp. Một đêm, bà vợ vị thì thào với ông:

- Ông này, trong phòng mạch có trộm đấy!

- Thật hả, nó bị bệnh gì thế?

 

 

Truyện cười dân gian

Jim đang đăng ký phòng ở khách sạn thì thấy một phụ nữ xinh đẹp quyến rũ đang nháy mắt với mình. Ông ta bị hấp dẫn, vội bước tới và nói với cô ta:

- Ôi, em chính là người phụ nữ của đời anh!!!

Thế là cả hai cùng bước tới bàn tiếp tân và đăng ký phòng là ông Jim và bà Jim.

Sau 3 ngày, Jim cho nhân viên tiếp tân biết ông muốn thanh toán tiền phòng khách sạn.

- Tất cả là 1.600 đôla thưa ông - người nhân viên nói.

- Chắc là có gì nhầm lẫn ở đây - Jim quả quyết - Tôi chỉ mới ở đây có 3 ngày thôi mà.

- Ồ vâng, nhưng vợ ông thì đã ở đây một tháng rồi.

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!

Phát hiện của bác sĩ Watson

Thám tử Sherlock Homes và bác sĩ Watson gặp nhau đầu giờ sáng tại sở cảnh sát. Watson nhìn Homes chăm chăm và nói: - Homes này, tôi cược 1.000 ăn 1 rằng anh mặc quần lót màu đỏ. - Homes giật thót mình: Anh khá lắm! Sáng nay anh nấp trên trần buồng tắm nhà tôi ư? - Không cần thiết, vì đến tận bây giờ, anh vẫn chưa kéo khoá quần.