Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lạc là đậu phộng

Có một thanh niên người miền Bắc tính hay cẩn thận. Một lần đi du lịch vào miền Nam, thấy hai miền dùng nhiều từ ngữ khác nhau, nên mỗi lần đều rất cẩn thận hỏi cho kỹ mới phát ngôn.

Một hôm anh bị lạc lối, anh nghĩ liệu lạc thì ở đây nói thế nào. Nghĩ vậy anh bèn ghé lại hỏi một người đứng gần đó:

- Anh ơi, làm ơn cho tôi hỏi thăm ở trong này lạc thì người ta nói như thế nào?

Người đó trả lời:

- Lạc là đậu phộng.

Biết thế anh đến đồn công an gần nhất. Khi vào anh liền báo rằng:

- Thưa anh tôi bị đậu phộng đường rồi. Xin giúp đỡ tôi với!.

- !!!!! - Anh công an ngơ ngác.

Phương pháp rẻ tiền

Một quý bà đã đến tuổi xế chiều đến một viện thẩm mỹ danh tiếng. Bác sĩ sau khi kiểm tra kỹ lưỡng gương mặt của bà ta liền phán.

 'Bà cần phải phẫu thuật thưa bà. Như thế trông bà sẽ trẻ như thiếu nữ đôi mươi nhưng...'

'Phí tổn khoảng bao nhiêu, thưa bác sĩ?', quý bà ngắt lời.

'Khoảng một trăm nghìn dollar, thưa bà'.

'Trời ơi, đắt quá. Thế nếu tôi chỉ muốn trẻ như thiếu phụ ngoài ba mươi thì chi phí là bao nhiêu?'

'Cũng vào khoảng hơn 70 nghìn dollar', bác sĩ đáp.

'Thế nếu trông trẻ như phụ nữ ngoài bốn mươi thì tốn bao nhiêu?'

'Hơn 50 nghìn dollar', bác sĩ nhã nhặn.

'Đắt thật đấy. Không có phương pháp nào rẻ hơn sao?'

'Vậy thì tôi có thể giới thiệu với bà một phương pháp chỉ tốn có 1 dollar thôi', bác sĩ nói.

'Thế à? Phương pháp gì?'

'Đeo mạng che mặt!'.

 

Lỡ dịp may

Đang ngủ, bà vợ bỗng rú lên, tay quờ quạng khắp giường.

Ông chồng thấy vậy, ôm chặt vợ và hỏi:

- Có chuyện gì vậy em?

- Trời ơi! Khiếp quá! Em mơ bị rơi xuống địa ngục, may được anh giữ chặt đúng lúc, nếu không thì...

Ông chồng thở dài, thầm nghĩ: 'Mình thật ngốc! Có dịp may như thế mà để lỡ!'.

Nịnh khách

Trong nhà hàng, một bà già đỏm dáng cao giọng gọi:

- Cho món gà quay nhé!

- Có ngay, thưa bà!

- Gà còn non không đấy?

- Thưa, không được như bà đâu ạ!

Bên tăng bên giảm

Một cô tóc vàng mới vào nghề sơn vạch phân tuyến trên đường cao tốc. Ngày đầu, cô sơn được 10 dặm, ngày hôm sau cô chỉ sơn được 7 dặm. Ông chủ nghĩ rằng cô mệt, nên cho nghỉ một ngày. Sau hôm đó, cô ta làm cũng chỉ được 5 dặm. Cứ thế mỗi ngày cô lại làm ít hơn. Ông chủ gọi cô tới hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra thế? Tại sao năng suất của cô giảm từng ngày?

- Tôi tưởng là ông phải biết chứ! Đơn giản là càng ngày, tôi càng đi xa cái thùng sơn hơn.