Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lách luật

Một người bị kết án vì tội đánh cướp nhà băng. Trước khi bị giải đi, hắn nhìn vị thẩm phán vẻ căm giận và nói: “Thưa ông, ông sẽ làm gì nếu tôi gọi ông là đồ chó gặm?'.

Thẩm phán tái mặt nói: “Dĩ nhiên là tôi sẽ thêm vào bản án của anh 2 năm tù!”

Bị cáo gật đầu ra vẻ hiểu và hỏi tiếp: “Vậy nếu tôi chỉ nghĩ ông là đồ chó gặm thì sao?”

Thẩm phán lúc này đã rất giận dữ, nhưng vẫn trả lời: “Cũng được thôi, không sao cả. Tôi không có quyền kiểm soát suy nghĩ của anh”.

Bị cáo mỉm cười: “Nếu vậy thì, thưa ngài, tôi đang nghĩ ngài là đồ chó gặm đấy!”.

 

Dấu hiệu của bệnh điếc

- Thưa bác sĩ, xin ông cứu chồng tôi ngay. Anh ấy bị điếc.

- Lâu chưa?

- Mới hôm nay thôi ạ.

- Sao bà biết đích xác thế?

- Hôm nay, anh ấy đi cùng tôi vào cửa hàng bán quần áo. Khi cô bán hàng nói giá tiền, đáng lẽ mặt chồng tôi phải tái đi khiếp hãi, thế mà anh ấy vẫn tủm tỉm cười ngớ ngẩn trông tội tội là.

Gần mực thì đen

Bác sĩ tâm lý lừng danh đến thăm khu điều dưỡng bệnh nhân tâm thần. Vào một phòng, ông ngẩng đầu lên và thấy trên trần có một người bệnh bám cả hai tay hai chân vào xà nhà.

Bác sĩ hỏi y tá trực phòng:

- Anh ta bị làm sao thế?

- Hắn bị bệnh hoang tưởng, tự coi mình là cái bóng đèn...

- Ừ! Tôi thấy rõ rồi... Nhưng phải có cách bắt hắn xuống, kẻo ngã bị thương thì rày rà to cho uy tín của bệnh viện ta.

- Vâng, nhưng hắn mà xuống thì gian phòng này sẽ tối ạ!

Truyện cười dân gian

Khách du lịch đi chơi trên vùng núi cao, gặp bác chăn cừu có bộ râu thật dài:

- Cụ không chịu cạo râu hay sao mà có bộ râu dài thế này?

- Ấy đừng gọi tôi bằng cụ, tôi cũng chỉ tầm tuổi ông thôi. Chẳng là bà vợ tôi tặng tôi một bộ cạo râu điện, tôi sướng quá quẳng ngay lưỡi dao cạo cũ.

- Ô hay, thế thì có làm sao đâu, bác cứ dùng đồ mới, tốt lắm mà.

- Nhưng tôi còn chờ Nhà nước đưa điện tới bản.

Không trách được chồng

Vợ trách móc chồng: 'Cách đây một tháng, em đưa anh bức thư nhờ anh bỏ vào hòm thư bưu điện. Thế mà bây giờ em vẫn thấy bức thư ấy trong túi áo măng-tô của anh'.

Chồng gõ tay vào trán ra chiều suy nghĩ:

- Thật vậy sao? À, anh nhớ ra rồi! Hôm đó đúng là cái hôm anh nhờ em đính vào áo măng-tô của anh cái khuy bị tuột mất, mà đến tận bây giờ ở đó vẫn thiếu chiếc khuy ấy. Đúng rồi, anh nhớ ra rồi.