Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lần sau

Người chồng phàn nàn vợ của mình:
- Sao em không học nấu ăn trước khi về nhà chồng?
Người vợ trả lời:
- Lần sau em học.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?

Gọi để báo tin mừng

Claude đang đọc báo thì chuông điện thoại đổ hồi. Đầu dây kia hí hửng:

- Alô! Jean đấy hả?

- Bạn lầm rồi. Đây là số của Claude.

Năm phút sau, điện thoại reo, vẫn giọng ban nãy:

- Jean phải không?

- Đã bảo là bạn nhầm rồi. Tôi là Claude, ở đây chả có Jean nào cả.

Đọc được vài chữ, chuông lại reo. Claude chụp lấy điện thoại gầm lên:

- Alô!

- Claude đó hả?

- Ồ, tôi cứ tưởng lại nhầm máy...

- Bây giờ thì không, tìm được số máy của Jean rồi nhé!

Và cúp máy.

Nhờ mèo chỉ đường về nhà

John rất ghét con mèo mà vợ anh ta nuôi. Một hôm anh quyết định sẽ vứt nó đi. John cho nó lên xe và lái đi cách nhà hơn 20 dãy phố, để nó ở một công viên.

Khi anh về gần đến nhà thì con mèo cũng đang trên đường vào nhà anh.

Ngày hôm sau John quyết định lái xa hơn nữa qua 40 dãy phố và để con mèo lại nhưng cũng như lần trước khi anh lái xe vào gara thì lại trông thấy con mèo đang đủng đỉnh bước vào nhà. John tìm mọi cách đưa con mèo đi ngày càng xa hơn nhưng nó luôn luôn về nhà còn trước cả anh.

Cuối cùng John quyết định lái xe đến một nơi thật xa, quẹo phải rồi rẽ trái, qua cây cầu sau đó thì rẽ phải và rẽ phải tiếp cứ tiếp tục cho đến khi anh đến một nơi mà anh cho là khoảng cách an toàn và bỏ con mèo lại đó.

Nhiều giờ sau, John gọi điện cho cô vợ:

- Jen này, con mèo có đó không em?

- Nó ở nhà đây anh - Cô vợ trả lời - Tại sao anh hỏi vậy?

- Ôi trời, đưa ống nghe cho con mèo quái quỉ đó đi. Anh cần nó chỉ đường về nhà!!! - John tức tối la lên.

Ước bị nợ

Hai cô gái trò chuyện với nhau:

- Ước gì bây giờ mình nợ 1 triệu đồng.

- Vớ vẩn, ai lại mơ ước bị nợ nần.

- Nhưng bây giờ mình nợ đến 10 triệu đồng rồi.