Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lẽ công bằng

Chuyện này của độc giả Nguyễn Thị Vân Anh

Bác thợ cạo cắt tóc cho một cha xứ. Cha muốn trả tiền nhưng bác không đồng ý và nói: 'Con không thể lấy tiền của cha được. Cha là một người tốt và cha phục vụ cho Chúa'. Sáng hôm sau, người thợ cạo tốt bụng tìm thấy trước cửa nhà mình một tá kinh thánh do cha sứ trả ơn.

Hôm sau, bác cắt tóc cho một cảnh sát và lại không lấy tiền. Bác nói: 'Tôi không thể lấy tiền của anh được. Anh là một người tốt và anh bảo vệ cho cuộc sống của chúng tôi'. Sáng hôm sau, ông ta tìm thấy trước cửa nhà mình một tá bánh rán của người cảnh sát trả ơn.

Lần này, người thợ cạo cắt tóc cho một luật sư. Bác cũng không lấy tiền: 'Tôi không thể lấy tiền của anh được. Anh là một người tốt và anh chiến đấu cho công bằng xã hội'. Sáng hôm sau, một tá luật sư chờ trước cửa nhà bác thợ cạo chờ cắt tóc.

Không quên

Trên đường từ nhà người quen về, vị giáo sư nói với vợ: "Em cứ bảo là anh hơi đãng trí, vậy mà lần này anh đã nhớ cầm ô của chúng ta về đây này?"

- Ồ! Anh thật đáng yêu. Nhưng hôm nay lúc đi chúng ta đâu có cầm ô đâu?

- !!!!!

Vẽ đường cho hươu chạy

Người nông dân phải mang con lợn, cái đe, xô và một con gà ra chợ bán. Sau một hồi loay hoay, anh ta quyết định xách cái xô, cho con lợn vào trong xô, đặt cái đe lên trên con lợn và tay kia cặp nách con gà.

Đang đi, anh ta gặp một cô gái xinh đẹp hỏi đường tới chợ.

- Cứ đi theo tôi qua con đường mòn này là đến, tôi cũng đang đến đó đây- Người nông dân mỉm cười nói.

- Nhưng nếu tôi đi cùng anh qua con đường mòn, anh sẽ cưỡng hiếp tôi mất thôi.

- Làm sao tôi cưỡng hiếp cô được, tôi đang mang một con lợn, một cái đe, một cái xô và một con gà trên tay.

Cô gái nhanh nhảu trả lời:

- Thì anh cho con lợn xuống đất, úp cái xô vào rồi dằn đe lên. Còn con gà thì đưa tôi cầm hộ cho.

- !!!!!

Nhắn tin

Đen: Ê mày, mai nhớ đem trả tao cuốn truyện

Nâu: Ờ. Mà tao hay quên. Mày nhắn tin nhắc tao đi!

Đen: Cũng được. Khoảng mấy giờ?

Nâu: 2 giờ chiều!

Đen: Ok. Vậy 1 giờ chiều mai mày nhắn tin nhắc tao nhắn mày nha :D

Nâu: (bức tai bức tóc)

Không cần phải nắm tay nữa

Vợ than thở: 'Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em...'

Chồng phản đối:

- Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.