Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lỡ dịp may

Đang ngủ, bà vợ bỗng rú lên, tay quờ quạng khắp giường.

Ông chồng thấy vậy, ôm chặt vợ và hỏi:

- Có chuyện gì vậy em?

- Trời ơi! Khiếp quá! Em mơ bị rơi xuống địa ngục, may được anh giữ chặt đúng lúc, nếu không thì...

Ông chồng thở dài, thầm nghĩ: 'Mình thật ngốc! Có dịp may như thế mà để lỡ!'.


Vẽ hình mình khỏa thân...

Vì muốn có một bức hoạ gây ngạc nhiên cho vợ mình, một doanh nhân đã nhờ một nữ hoạ sĩ tóc vàng vẽ hình mình trong tình trạng không mảnh vải che thân.

'Không', nữ hoạ sĩ tuyên bố. 'Tôi không làm chuyện đó'.

'Nhưng tôi sẽ trả cho cô gấp đôi', người đàn ông năn nỉ.

'Không, rất tiếc. Tôi không thể'.

'Cô nghĩ sao nếu tôi trả cô gấp 5 lần số tiền bình thường?'.

'Ồ, thôi được', nữ hoạ sĩ đành nhượng bộ. 'Nhưng tôi vẫn sẽ đi tất. Tôi cần có chỗ để cắm bút lông'.

 

Phòng xa

Tổng thống chạy bộ vào buổi sáng trên đường và vô tình trượt chân, bay qua khỏi hàng rào chắn của một câu cầu và rơi xuống con suối phía dưới.

Trước khi đội cứu hộ tìm thấy và cứu ông ta thì có 3 đứa trẻ đi câu cá ngang qua và kéo ông ta ra khỏi con suối. Để tạ ơn, ông ta hứa sẽ cho ba đứa bé bất cứ cái gì mà bọn nhóc yêu cầu.

Đứa trẻ đầu tiên nói:

- Con rất muốn đi Disneyland.

- OK! Ta sẽ phái chuyên cơ riêng của ta đưa con đến đó! - Nhà lãnh đạo đáp.

Đứa trẻ thứ hai:

- Con muốn có đôi giày Nike giống loại mà Michael Jordan đang mang.

- Ta sẽ mua nó cho con và thậm chí còn có chữ ký của Michael!

Đứa trẻ thứ 3 nói:

- Con muốn có một chiếc xe lăn có tivi kèm dàn âm thanh nổi!

Tổng thống ngạc nhiên:

- Nhưng con trông không có vẻ gì là đau yếu cả…

- Con sẽ! Nếu như cha con biết được rằng con đã cứu ngài khỏi chết đuối!

Truyện cười dân gian

Một cửa hàng kính thuốc:

'Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Để bảo vệ cho tâm hồn của bạn, hãy lắp kính vào cửa sổ'.

Vật đổi sao dời

Anh lính nghĩa vụ tới doanh trại nhận đơn vị. Anh kinh ngạc vô cùng khi thấy thượng sĩ chỉ huy đơn vị tỏ ra thật đáng mến, ân cần hỏi han anh đi đường có mệt không, xách hành lý hộ anh, đưa anh tới tận phòng, xếp giường cho anh, trìu mến như một người cha.

Anh lính mới khoan khoái yên giấc nồng. Sáng tinh mơ hôm sau, anh tỉnh giấc đột ngột với lời quát của viên thượng sĩ:

- Dậy, dậy mau! Quân lười biếng khốn kiếp. Có muốn đi phạt lao động cải tạo không?

Binh nhì ngái ngủ run rẩy thắc mắc:

- Ô hay! Hôm... hôm qua...

Viên thượng sĩ cười gằn:

- Hôm qua à? Sao ngu quá vậy? Chú mày không thấy doanh trại đầy lũ phóng viên truyền hình hả?