Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

"Lỡ tay" trong thang máy

Trong thang máy, khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình chạm vào 'công tắc điện' của cô gái đứng bên cạnh.

Anh chàng vội nói:

- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô thì hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.

Cô gái nhìn anh giây lát rồi trả lời:

- Nếu cái đó của anh cũng cứng như khuỷu tay của anh thì... tôi ở phòng 1301.

Không tiếc tiền

Vừa sáng sớm Peter đã chạy đến quán bia, vẻ mặt khá căng thẳng.

- Này anh bồi, tối qua có phải tôi trả 300 euro tiền bia đây không?

- Đúng rồi. Anh uống nhiều quá đấy!

- Phù, may quá! Thế mà tôi cứ tưởng mình đánh rơi số tiền đó ở đâu ấy chứ!

Tự tay giết nó!

Binh nhì Ivan gọi điện về nhà cho mẹ, giọng uất ức:

- Mẹ mua ngay cho con một con lợn!

- Được rồi, mẹ sẽ mua.

- Mẹ đặt tên cho nó là Gienia.

- Mẹ chưa hiểu...

- Đó là tên thằng trung đội trưởng của con.

- Trời ơi! Để làm gì hở con?

- Khi nào về phép, con sẽ tự tay giết nó!

Không nuôi nổi vịt

Anh nọ nợ anh kia đã lâu rồi mà không trả. Mỗi lần anh kia đòi thì cứ kêu túng, xin khất.

Một hôm, anh kia lại đến đòi, thấy anh nọ đang ngồi ăn cơm, trên mâm có cả con vịt quay còn nóng hổi, mới hỏi:

- Hôm nay ăn sang thế, chắc anh có tiền trả tôi rồi nhỉ?

- Chà! Thật tôi túng quá. Hôm nay cũng chưa trả anh được.

- Thôi đi! Cứ hẹn mãi! Anh có tiền mà không muốn trả, chứ túng thiếu nỗi gì?

- Túng thật mà! Không dám nói dối anh đâu!

- Hừ! Ăn nguyên cả con vịt quay mà còn kêu túng?

- Thì túng đến nỗi một con vịt cũng không nuôi nổi, phải làm thịt, chứ còn túng đến như thế nào nữa!

- !!!!!

Đổi nghề

Một sĩ quan cảnh sát có lịch trực đêm ở đồn nhưng lại được về nhà sớm 4 tiếng.

Không muốn đánh thức vợ, anh ta cởi quần áo trong bóng tối và mò vào giường.

Khi đó, cô vợ ngái ngủ ngồi dậy và bảo:

- Anh yêu, anh có thể tới cửa hiệu bán thuốc mở suốt đêm ở dãy nhà kế bên để mua aspirin cho em được không? Em bị đau đầu.

- Tất nhiên là được, em yêu! Anh chồng đáp.

Anh ta mặc quần áo và tới hiệu thuốc.

Khi tới nơi, người bán thuốc nhìn lên và tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Này!.. - Người bán thuốc nói. - Tôi biết anh. Anh là cảnh sát có phải không? Sĩ quan Fenwick, phải không nhỉ?

- Vâng, đúng rồi! Thế thì sao? - Anh cảnh sát hỏi.

- Vậy thì, thế quái nào mà anh lại ăn mặc như là đội trưởng đội lính cứu hoả vậy?