Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lộ tẩy

Trong lễ kỷ niệm tròn 30 năm ngày cha xứ nọ về với xứ đạo, một chính khách hàng đầu của địa phương được mời tới để đọc diễn văn. Thế nhưng, vì ông ta đến muộn nên linh mục quyết định nói đôi lời với các giáo dân để kéo dài thời gian.

- Các con sẽ hiểu, - ông nói - ta có ấn tượng đầu tiên về xứ đạo này kể từ khi ta nghe lần thú tội đầu tiên ở đây. Khi ta tới đây vào 30 năm trước, ta đã nghĩ rằng mình được bổ nhiệm đến một nơi cực kỳ tệ hại. Người đầu tiên tới phòng xưng tội kể cho ta nghe anh ta đã lấy cắp một cái tivi, và khi cảnh sát tới anh ta đã giết người cảnh sát. Hơn thế nữa, anh ta thụt két từ nơi làm của mình và chim chuột với vợ của ông chủ. Các con có thể tưởng tượng là ta cảm thấy thế nào. Nhưng ngày tháng trôi qua, ta dần hiểu rằng không phải tất cả mọi người đều như vậy, và ta có một giáo xứ tốt với toàn những người đáng yêu và dễ thông cảm…

Ngay khi linh mục vừa dứt lời thì chính trị gia tới, xin lỗi vì đã đến muộn. Ông ta ngay lập tức thực hiện bài nói chuyện của mình.

- Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên vị linh mục đã tới giáo xứ này. - chính trị gia nói. - Bởi vì, tôi có vinh dự là người đầu tiên được ngài rửa tội.


Mẹ mình đẹp nhất

Đi học về, hai trẻ sinh đôi líu lo báo tin vui:

- Mẹ ơi! Mẹ đã đoạt giải 'Người mẹ đẹp nhất' ở lớp con.

- Ồ! Mẹ rất vui,. Thế lớp con bình chọn như thế nào?

- Bỏ phiếu ạ! Không ai nhận được hơn một phiếu, ngoài mẹ.

- Thế ư? Còn mẹ được bao nhiêu phiếu bầu?

- Hai ạ!

Chơi ác

Anh diễn viên đóng vai lưu manh nhờ vả bạn diễn đóng vai cảnh sát: 'Tớ chạy sô ở chỗ khác vào tối nay. Cậu làm ơn 'giết' tớ ngay từ đầu màn thứ ba, để tớ còn có thì giờ để chuồn'.

Anh bạn gật đầu:

- Đồng ý!

Vào tối diễn hôm đó, màn vừa mở, anh chàng đóng vai cảnh sát bắn liền ba phát súng. 'Tên ăn cắp' sung sướng ngã lăn ngay ra sàn diễn. Lập tức, đám diễn viên đóng vai nông dân chạy xô lại để khiêng 'người chết' ra sau cánh gà, nhưng tay 'cảnh sát' ngăn lại:

- Các anh không được làm thế! Hãy giữ nguyên hiện trường để phục vụ điều tra.

Và anh chàng nhâm nhi trò đùa, giữ cho người bạn diễn đen đủi nằm yên đó đến tận nửa đêm.

Cân nhắc nhu cầu

Có 3 nhà du hành vũ trụ chuẩn bị lên tàu con thoi phóng lên mặt trăng. Theo qui định mỗi người chỉ được mang theo 100 kg phục vụ nhu cầu cá nhân.

- Tớ mang theo vợ tớ - Nhà du hành thứ nhất nói

- Tớ thích đọc sách, tớ mang sách đi - Người thứ hai nói.

- Tớ nghiện xì gà, tớ mang xì gà đi - Người thứ ba nói.

Ngày rời khỏi mặt đất, mọi người đều mang theo những thứ mình thích. Sau khi thám hiểm 3 năm trở về. Tàu hạ cánh an toàn, các phóng viên, nhà báo lao đến chân cầu thang quay phim chụp ảnh.

Người thứ nhất ra khỏi tàu cùng bà vợ dẫn theo ra 3 đứa trẻ con và một đứa bế trên tay. Người thứ hai ra khỏi tàu với đôi kính cận dày cộp, mang trong đầu rất nhiều tri thức như một học giả. Người thứ ba hớt hải chui ra khỏi tàu tay cầm điếu xì gà to tướng, xô các phóng viên ra hỏi:

- Ai có lửa không cho tôi xin?

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?