Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Dạy dỗ cháu

Bà Alberg có thói quen đầu năm gửi những món quà giá trị hàng trăm đôla cho các cháu. Nhưng những đứa cháu chẳng bao giờ gửi thư cảm ơn.

Năm nay, bà gửi tặng mỗi đứa cháu một tấm séc 100 đôla. Ngay ngày hôm sau, từng đứa cháu đến tận nhà để cảm ơn bà. Một người bạn của bà hỏi:

- Bà đã làm thế nào để dạy những đứa trẻ trở nên lễ phép như thế?

- Có gì đâu. Lúc gửi đi tôi đã không ký vào những tấm séc đó.

Theo sách

Trong giờ hộc môn Địa…
- Cô: Lan, em hãy nhìn SGK cho cô biết sông Hồng nằm ở đâu?
- Lan: Thưa cô! Nằm ở…dòng thứ 6 trang 50 của sách Địa ạ!

Hiểu nhầm

Cô ca sĩ mới nổi vừa hát xong một ca khúc thịnh hành, đang cúi gập người chào khán giả... Nhiều tiếng reo hò vang lên: "Bis! Bis"

Cô gái quyết định hát thêm lần nữa để chiều ý khán giả nhưng khi kết thúc bài hát, công chúng lại gào lên:

- Bis! Bis!

Lần thứ ba, rồi lần thứ tư... thứ sáu vẫn điệp khúc ấy. Cuối cùng, nữ ca sĩ thẽ thọt hỏi vọng xuống:

- Tôi đang khản cả giọng rồi đây! Xin quý vị hãy cho biết tôi phải ca đến mấy lần bài hát này mọi người mới toại nguyện?

- Tới khi nào thuộc hẳn ca từ! - Một giọng cất lên từ hàng ghế đầu.

Thợ học việc

Một thợ sửa ống nước nhiều kinh nghiệm đang dạy học trò: 'Một hôm tôi đến sửa ống nước cho nhà nọ, khi mở cửa thì gặp một phụ nữ đang tắm, tôi liền nói 'Xin lỗi quý ông'. Thế là cô ta bỏ qua'.

Buổi sau đến lớp, có một anh học trò mặt bị bầm tím. Thầy giáo hỏi tại sao.

- Vì em gặp phải trường hợp tương tự như thầy đã gặp.

- Vậy em làm gì mà mặt mày bầm tím thế kia?

- Thì em cũng làm đúng như những gì thầy hướng dẫn đấy ạ. Khi em mở cửa căn phòng khách sạn cần sửa ống nước, em thấy một đôi nam nữ đang âu yếm nhau, và em nói: 'Xin lỗi hai quý ông!'