Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lo xa

Người chồng hấp hối trên giường bệnh dặn dò vợ.

- Bây giờ anh đang gần đất xa trời rồi, em có thể thú nhận về mối quan hệ của mình với tay hàng xóm được không? Lúc này mọi thứ đều chẳng còn ý nghĩa gì, song anh vẫn muốn biết sự thật trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Cô vợ ngần ngừ một lúc rồi hỏi lại:

-Thế nhỡ anh không chết thì sao?

- !!!!!


Cũng như nhau

Đêm tân hôn chàng hỏi nàng:

- Em đang nghĩ gì vậy, em yêu?

- Cô vợ e thẹn đáp: Cũng như anh thôi.

- Nào, vậy thì hai ta cùng xuống bếp chén nốt chỗ bánh ngọt đi!

Trợ giúp cho cướp

Trong phiên tòa xét xử vụ cướp của giết người, quan tòa hỏi nhân chứng là con rể của nạn nhân: 'Thế tức là anh có nhìn thấy bọn cướp bóp cổ bà mẹ vợ của anh à?'.

- Thưa tòa, nhìn thấy ạ.

- Vì sao anh không xông tới giúp?

- Tôi cũng định vào trợ giúp nhưng thấy bọn cướp tự giải quyết được nên tôi quyết định không can thiệp nữa - nhân chứng đáp

Bố mẹ anh là ai?

Vova và Petia đi thi lịch sử. Petia vào truớc được 10 điểm.

Vova hỏi:

- Thầy hỏi những gì?

- Câu 1: 'Trình bày về Cách mạng Nga'. Tớ trả lời 'Cách mạng Nga xảy ra lần đầu năm 1905 nhưng do thế lực phản động quá mạnh nên không thành công. Năm 1917 mới thành công'.

- Rồi sao nữa?

- Câu 2: 'Ai lãnh đạo cách mạng?'. Tớ trả lời: 'Chủ yếu là Lênin, ngoài ra còn có Stalin, Plekhanov...'

- Còn câu 3?

- 'Anh nghĩ gì về điều kiện cách mạng 1905?'. Tớ trả lời: 'Nhiều nhà nghiên cúu cho rằng điều kiện đã chín muồi, riêng em cho là chưa đủ'.

Vova vào phòng thi, thầy hỏi:

- Anh sinh năm nào?

- Lần đầu năm 1905 nhưng do thế lực phản động quá mạnh nên không thành công. Năm 1917 mới thành công.

Giáo sư ngạc nhiên hỏi:

- Bố mẹ anh là ai?

- Chủ yếu là Lênin, ngoài ra còn có Stalin, Plekhanov...

- Đồ ngu - Giáo sư quát.

- Dạ nhiều nhà nghiên cúu cũng nghĩ như vậy nhưng em cho là chưa đủ ạ!

Truyện cười dân gian

Đi làm về, chồng thấy vợ ngân ngấn nước mắt:

- Anh yêu, em bực quá. Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi.

Chồng an ủi:

- Đừng buồn em yêu. Ngay bây giờ, anh sẽ đem nó đến chỗ ông bác sĩ thú ý.