Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lời nói trước khi chết

Tóc vàng hoe bước vào cửa hàng bám chim cảnh và quyết định mua một con vẹt biết nói.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe quay trở lại than phiền:

- Tại sao con vẹt nhà em không nói được. Anh bán cho em cái gì mà có thể giúp cho con vẹt nói được đi.

Người bán hàng nói:

- Loài vẹt phải trong tâm trạng vui vẻ chúng mới nói, hay cô em mua cái lồng mới này đi. Vẹt sẽ thích nó và nói được đấy.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe quay trở lại, cau có:

- Con vẹt của em vẫn không nói gì được. Em nên mua thêm cái gì bây giờ?

Người bán hàng thuyết phục:

- Uhm, em mua mấy cái lúc lắc này đi. Treo chúng lên trên tường vui nhộn sẽ làm cho con vẹt nói được.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe nức nở:

- Hu hu, con vẹt của em nói được nhưng chết rồi!

Người bán hàng sửng sốt :

- Ủa? Thế trước khi chết nó nói gì?

- Nó thều thào: 'Chẳng lẽ cái cửa hàng chết tiệt đó không bán loại thức ăn nào cho vẹt sao'?

Phóng viên tán gẫu

Ví sự kiện như một cô gái đẹp

Tổng biên tập nói với một phóng viên mới:

- Một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người cô gái đẹp, nó phải đủ dài để che phủ được đối tượng, tuy nhiên, cũng đủ ngắn để kích thích trí tưởng tượng của độc giả.

Chim đi xe đạp

Một ông già đi xe đạp hỏi cô gái.
- Từ đây đến Hà Nội cách bao xa nhỉ.
- CG: Cụ hỏi đường bộ hay đường chim bay?
- Tôi hỏi đường "Chim đi xe đạp"

Kỳ quặc

Một anh chàng bước vào hiệu thuốc mua bao cao su, sau đó đi ra khỏi cửa hàng cười đầy kích động.

Tay dược sĩ cảm thấy kỳ quặc nhưng cũng không để ý lắm.

Ngày hôm sau, người đàn ông lại tới cửa hàng, mua bao cao su, và một lần nữa rời khỏi cửa hàng cười điên dại. Tay dược sĩ bèn nói với nhân viên của mình:

- Nếu anh chàng nọ trở lại, hãy theo dõi xem hắn đi đâu'.

Hôm sau, sự việc lại như hai hôm trước. Và người nhân viên theo dõi gã thanh niên lạ.

Khoảng một giờ sau đó, nhân viên trở về.

- Cậu đã thấy hắn ta đi đâu? - tay dược sĩ hỏi.

- Nhà của ông.

Không cần phải nắm tay nữa

Vợ than thở:

- Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em...

- Chồng phản đối: Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.