Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lồng hình gì?

Trong đám tang một giáo sư chuyên khoa tim, sinh viên ghi ơn ông bằng cách lồng ảnh của ông vào một pano vẽ một trái tim thật to.

Bỗng có vị thầy giáo già khóc lớn rồi cười ha hả

- Thưa giáo sư, vì sao thầy vừa khóc lại vừa cười ạ? - Một sinh viên kinh ngạc hỏi.

- Tôi khóc vì cảm động trước tấm chân tình của các anh với vị giáo sư quá cố, còn tôi cười là cười cho thân phận của mình, nếu mai này tôi chết đi các anh sẽ lồng hình tôi vào cái gì đây?

- Dạ thầy dạy môn gì ạ?

- Tôi dạy sản phụ khoa.


Nói thật để về sớm

Cô giáo nói với cả lớp: 'Bây giờ cô sẽ đưa ra một câu hỏi. Ai mà trả lời được thì cô sẽ cho bạn đó 10 điểm và được về sớm'.

Vừa dứt lời, Tí cầm cặp ném vèo qua cửa sổ. Cô giáo hỏi

- Ai? Em nào? Em nào vừa ném cặp qua cửa sổ?

Tí đứng phắt dậy:

- Em ạ! Em trả lời đúng rồi nhé, em chào cô em về!

- !!!!!

Trẻ con rắc rối

Trong giờ giải lao ở rạp chiếu bóng, một người đàn ông vào toilet và nhìn thấy một thằng bé đứng khóc.

- Sao cháu khóc, ông ta hỏi.

- Cháu muốn đi tè, nhưng cái kia cao quá...

Ông nọ liền bế thằng bé lên độ cao cần thiết.

- Mẹ cháu vẫn tụt quần hộ cháu cơ - thằng bé nói giữa hai tiếng nức nở và ông nọ đành phải giúp thằng bé.

- Nhưng mẹ cháu còn hát một bài cho cháu cơ.

Ông nọ bèn khe khẽ hát: “Trăng tròn trăng sáng... Bé múa ngoan ngoan...”

Nghe vậy thằng bé thét lên: “Không phải bài ấy, bài ấy là để đi ị”.

Văn học hiện đại

Giáo sư đại học hỏi một sinh viên trong giờ văn học: 'Em hãy cho biết làm thế nào để phân biệt được một tác phẩm văn học cổ điển với một tác phẩm văn học hiện đại?

- Thưa thày, trong tác phẩm văn học cổ điển ta chỉ thấy được nụ hôn của nhân vật từ trang 99 trở đi, còn ở tác phẩm văn học hiện đại thì họ đã có con với nhau ngay ở trang đầu tiên.

Đừng mơ lấy được tiền

Tổ chức từ thiện đến gặp một ông luật sư giàu nhất thành phố để thuyết phục ông ta góp tiền cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc loại cao nhất thành phố, vậy ông có thể góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

Tay thầy cãi hít một hơi dài và trả lời:

- Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà.

- Dạ! Chúng tôi không biết!

- Thứ hai, tôi có một người anh trai là cựu chiến binh bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi!

- Thứ ba, chồng của em gái tôi đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ một xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi huống gì là các anh!

- !!!!!