Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Luật sư trung thực

Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.

Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:

- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?

- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.

- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?

Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:

- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.

Máy đánh chữ

Hai vợ chồng nhà nọ quyết định sẽ dùng mật mã để ám chỉ 'chuyện ấy', nhằm tránh cho các con biết. Họ quyết định dùng từ 'máy đánh chữ'.

Một hôm, ông chồng nói với cô con gái 5 tuổi của mình: 'Hãy đi nói với mẹ là bố cần đánh một lá thư'. Cô con gái chạy đi kể với mẹ, bà mẹ liền nói: 'Bảo với bố là không thể đánh máy bây giờ vì chiếc máy đang bị treo băng đỏ'. Cô bé lại chạy đi báo với cha.

Mấy ngày sau, bà mẹ nói với con: 'Đi bảo bố là bây giờ bố có thể đánh máy được rồi'. Cô bé chạy đi, rồi quay lại và tuyên bố: 'Bố bảo không cần đến máy đánh chữ nữa, bố đã viết thư bằng tay rồi'.

 

Ánh sáng hay âm thanh?

Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

- "Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?"

- Đáp: "Tất nhiên là âm thanh !"

- Hỏi: "Căn cứ vào đâu ?"

- Đáp: "Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình."

- Thầy: "Rớt. Mời thí sinh kế tiếp."

- Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

- Đáp: "Dĩ nhiên là ánh sáng!"

- Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): "Em có thể giải thích tại sao không?"

- Đáp: "Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh."

- Thầy: "ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!"

- Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

- Hỏi: "Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?"

- Đáp: "Ánh sáng."

- Hỏi: "Tại sao?"

- Đáp: "Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai"

Cứu người

Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi.

Một người lay vai bạn: "Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha". Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển.

Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng: "Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!".

Người bạn trên bờ trả lời: "Tao còn chờ, mày không thấy tấm biển khác có ghi: Vớt xác người chết đuối được thưởng 500 đô à?"

Giá như

Trời sáng bét, cả nhà cụ lớn mới thức dậy. 'Hôm nay sao dậy muộn thế nhỉ?', mọi người trong nhà đều thắc mắc. Đến gần trưa mới phát hiện cái đồng hồ báo thức của nhà là con gà trống thiến bị mất.

Cụ lớn phu nhân bèn dán cáo thị mất gà. Chưa đầy giờ sau đã có chục người đem gà đến, quả quyết là gà trống thiến của cụ lớn.

Cụ lớn phu nhân tuy trông thấy trong số gà đó vẫn có những con chưa bị thiến nhưng bà cũng nhận hết và thầm nghĩ: 'Giá như mất con bò nhỉ!'.

Gia đình cụ lớn lại dán cáo thị nơi cửa phủ thông báo phủ bị mất con bò. Chưa được nửa ngày đã thấy cả chục người dắt đến chục con bò, đực có cái có nhưng ai cũng chắc chắn đây là bò cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lòng lại không vui, nghĩ mà tiếc: 'Giá như cái tivi trong phòng thằng Hai nhà mình bị mất thì sao nhỉ!'

Phòng cậu Hai của cụ lớn không hiểu tại sao lại bị trộm chôm mất chiếc tivi màu nội địa và cáo thị lại dán ở cửa phủ. Đến cuối ngày thì có cả chục người chạy đến, khệ nệ trên tay là những chiếc tivi nhập khẩu mới toanh và ai cũng đoan chắc đây mới chính là tivi của cậu Hai nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại nghĩ thầm: 'Giá như nhà mình bị mất chiếc ôtô!'.

Gia đình cụ lớn lại bị trộm 'viếng', lấy mất chiếc ôtô, cáo thị lại dán nơi cửa phủ. Đến cuối ngày thì có chục người chạy đến trên những chiếc xe ôtô mới bóng lộn và ai cũng gào lên rằng đây mới chính là ôtô nhà cụ lớn bị mất.

Cụ lớn phu nhân đành nhận hết nhưng lại lo lo: 'Giá như mình có thể nói là cụ lớn nhà mình đã bị mất ghế...'

Quả thật, cụ lớn đã bị mất cái ghế làm quan. Ai đó biết tin đã dán cáo thị trả lại của rơi nơi cửa phủ. Chưa đầy 20 phút sau đã có một hàng người rồng rắn xin nhận lại gà, bò, tivi, ôtô đã bị đánh rơi.

Cụ lớn phu nhân đành giao trả lại từng món, lòng xót xa: 'Giá như nhà mình hôm ấy không bị mất con gà nhỉ!'.