Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Lý lẽ cuối cùng

Thấy một chiếc xe đang chạy ngoằn ngoèo trên đường, viên cảnh sát giao thông bèn chặn lại rồi yêu cầu người lái xe thổi vào máy phân tích hơi thở.

Tài xế lịch sự đáp:

- Thưa ngài sĩ quan, tôi không thể. Tôi mắc bệnh suyễn, hễ làm như thế là tôi lên cơn suyễn ngay.

Viên cảnh sát nhún vai:

- Được thôi! Nếu vậy, tôi mời ông về đồn cảnh sát để lấy mẫu máu.

- Tôi cũng không thể làm như vậy được! - Người lái xe thoái thác - Tôi mắc chứng máu không đông. Anh mà chích máu của tôi là tôi sẽ chảy máu đến chết.

Viên cảnh sát tỏ ra thông cảm:

- Nếu vậy, ông chỉ cần làm thủ tục lấy mẫu nước tiểu là đủ.

- Cũng không được! - Người lái xe kêu lên - Tôi mắc chức tiểu đường. Nếu đi tiểu bây giờ, hàm lượng đường trong máu của tôi sẽ sụt xuống!

Viên cảnh sát vẫn kiên nhẫn:

- Không sao. Bây giờ chỉ cần ông bước ra đây và đi dọc theo vạch phân cách màu trắng kia. Sau đó, tôi sẽ để ông lái xe tiếp.

- Tôi cũng không thể làm như vậy được.

- Tại sao?

- Vì tôi say quá, không đi thẳng được!

 

Chó nào khôn hơn

Bốn người, một kỹ sư, một kế toán, một nhà hóa học và một viên chức đều muốn chứng tỏ con chó của mình khôn nhất.

Viên kỹ sư nói với chú chó của mình:

- OK. Biểu diễn xem nào.

Con chó chạy đi và mang về một ít giấy, cái thước và cây bút. Nó ngậm bút và vẽ các hình vuông, hình tròn và hình tam giác trên giấy.

Viên kế toán bĩu môi:

- Thế mà cũng khoe. Đô-la, cho họ sáng mắt ra đi.

Con chó chạy đi và mang về một hộp bánh. Nó chia hộp bánh làm bốn phần bằng nhau.

Nhà hóa học hất mặt nói con chó của mình:

- Axít, cho họ biết lễ độ đi.

Con chó chạy đến tủ lạnh, lấy ra bình nước chanh, nhảy lên kệ lấy hộp đường rồi đổ vào bốn cái ly.

Trong lúc mọi người đang há hốc mồm, viên chức ra hiệu cho con chó của mình. Chú ta liền bước lại ăn hết phần bánh, uống cạn ly nước chanh, giở một tờ báo ra, miệng cằn nhằn và lại gần bàn phím gõ đơn xin nghỉ ốm.

Thói quen để cháy khét mọi thứ

Nghe tin vợ sinh con, chồng vội vã đến bệnh viện. Cô y tá mang tới một đứa bé da đen thui, ngại ngùng nói:

- Xin hãy bình tĩnh, da cháu bé... không được trắng như của ông.

Ông chồng trấn an ngay:

- Đây là chuyện bình thường, vợ tôi có thói quen để mọi thứ bị cháy khét.

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?

 

Lời nói trước khi chết

Tóc vàng hoe bước vào cửa hàng bám chim cảnh và quyết định mua một con vẹt biết nói.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe quay trở lại than phiền:

- Tại sao con vẹt nhà em không nói được. Anh bán cho em cái gì mà có thể giúp cho con vẹt nói được đi.

Người bán hàng nói:

- Loài vẹt phải trong tâm trạng vui vẻ chúng mới nói, hay cô em mua cái lồng mới này đi. Vẹt sẽ thích nó và nói được đấy.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe quay trở lại, cau có:

- Con vẹt của em vẫn không nói gì được. Em nên mua thêm cái gì bây giờ?

Người bán hàng thuyết phục:

- Uhm, em mua mấy cái lúc lắc này đi. Treo chúng lên trên tường vui nhộn sẽ làm cho con vẹt nói được.

Vài ngày sau, tóc vàng hoe nức nở:

- Hu hu, con vẹt của em nói được nhưng chết rồi!

Người bán hàng sửng sốt :

- Ủa? Thế trước khi chết nó nói gì?

- Nó thều thào: 'Chẳng lẽ cái cửa hàng chết tiệt đó không bán loại thức ăn nào cho vẹt sao'?