Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Mark Twain sang Pháp

Trong chuyến đi Pháp, Mark Twain lên tàu hỏa đến Dijon. Vì mệt và buồn ngủ, ông đề nghị người soát vé đánh thức ông dậy khi tới Dijon. Biết là mình sẽ ngủ rất say, Mark Twain dặn kỹ:

- Có thể tôi sẽ phản đối to tiếng khi ông cố đánh thức tôi dậy đấy! Nhưng đừng bận tâm, dù thế nào cũng cứ cho tôi xuống tàu nhé!

Khi Mark Twain thức dậy thì tầu đã chạy qua Dijon và đang vào ga Paris. Ông rất bực, chạy đến chỗ tay kia mắng gay gắt:

- Suốt đời tôi chưa bao giờ cáu giận như thế này.

Người soát vé dửng dưng nhìn Mark Twain và nói:

- Lão người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy, còn cáu gấp đôi ông ấy chứ.

Tìm chim quý

Cha xứ bị lạc mất con chim quý, ông rất buồn, đi tìm khắp nơi mà không thấy.

Ông nghĩ chắc nó bị lạc vào nhà ai đó, vì thế hôm sau trước lúc giảng đạo ông hỏi các con chiên:

- Ai trong số các con có một con chim?

Tất cả đàn ông trong phòng đứng dậy. Cha xứ biết mình bị hiểu lầm, ông chữa lại:

- Ý ta là ai trong các con đã nhìn thấy một con chim.

Tất cả phụ nữ trong phòng đứng dậy.

- Ồ không, ai trong số các con đã nhìn thấy một con chim, không phải của mình, mà là của hàng xóm.

Một nửa số phụ nữ trong phòng đứng dậy.

Đổi nghề

Một sĩ quan cảnh sát có lịch trực đêm ở đồn nhưng lại được về nhà sớm 4 tiếng.

Không muốn đánh thức vợ, anh ta cởi quần áo trong bóng tối và mò vào giường.

Khi đó, cô vợ ngái ngủ ngồi dậy và bảo:

- Anh yêu, anh có thể tới cửa hiệu bán thuốc mở suốt đêm ở dãy nhà kế bên để mua aspirin cho em được không? Em bị đau đầu.

- Tất nhiên là được, em yêu! Anh chồng đáp.

Anh ta mặc quần áo và tới hiệu thuốc.

Khi tới nơi, người bán thuốc nhìn lên và tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Này!.. - Người bán thuốc nói. - Tôi biết anh. Anh là cảnh sát có phải không? Sĩ quan Fenwick, phải không nhỉ?

- Vâng, đúng rồi! Thế thì sao? - Anh cảnh sát hỏi.

- Vậy thì, thế quái nào mà anh lại ăn mặc như là đội trưởng đội lính cứu hoả vậy?

Nan y

Một cậu bé mắc bệnh biếng ăn. Dỗ dành mãi không ăn thua, người mẹ bèn đưa cậu tới bác sĩ tâm lý. Ông cũng tiến hành khá nhiều phương pháp trị liệu mà không có kết quả. Cuối cùng, bác sĩ nghĩ ra một cách, bèn để cậu bé nhịn đói cả ngày rồi đưa cậu tới phòng ăn.

- Cháu muốn ăn gì? - Bác sĩ hỏi.

- Cháu muốn ăn giun! - Cậu bé đáp.

Mừng quýnh, bác sĩ bê cả đĩa giun đến:

- Đây, giun đây, cháu ăn đi!

- Cháu muốn ăn giun rán cơ! - Cậu bé nũng nịu.

Cô y tá đem đĩa giun đi rán rồi mang vào.

Bệnh nhân nhí:

- Cháu chỉ muốn ăn một con thôi!

Bác sĩ chọn lấy một con béo ngậy và dỗ dành:

- Ừ! Cũng được, cháu chỉ cần ăn con duy nhất này thôi! Ăn đi cháu!

Thằng bé lưỡng lự:

- Cháu chỉ muốn ăn một nửa thôi! Bác ăn một nửa!

Bác sĩ nhẫn nại nhắm mắt nhắm mũi nuốt một nửa con giun và đưa nửa còn lại cho thằng bé nhưng nó bắt đầu khóc thét lên.

- Sao vậy! Có chuyện gì nữa đây? - Bác sĩ gằn giọng.

- Bác ăn mất nửa của cháu rồi!

Như một tác phẩm nghệ thuật

Sau khi li dị vợ, một họa sĩ trở nên rất buồn nản. Anh ta sa đà vào rượu chè và không muốn làm ăn gì nữa. Thấy vậy, bạn bè bèn lựa lời khuyên nhủ và tìm cách làm anh ta quên đi cô vợ cũ bằng một người đẹp mới.

Anh chàng được giao nhiệm vụ làm ông mối tìm kiếm ít lâu thì được một người ưng ý. Anh ta bố trí cho hai người gặp nhau lần đầu trong một khung cảnh lãng mạn. Trước buổi gặp mặt người đẹp, chàng họa sĩ hồi hộp hỏi:

- Trông nàng như thế nào? Tả qua cho tớ đi!

Anh bạn đáp:

- Dung nhan của nàng không thể dùng ngôn ngữ bình thường mà tả được. Đó là một kiệt tác nghệ thuật...

Sau cuộc hò hẹn, họa sĩ gọi điện đến cho bạn:

- Cậu nghĩ tớ là thằng như thế nào mà lại giới thiệu cho tớ một cô gái như thế hả? Cô ta... mắt thì lác, đầu thì hói, mũi vừa dài, vừa hẹp lại vừa cong, lông lá mặt đầy mặt, ngực phẳng lì, cổ chân với bắp đùi to bằng nhau...

Người bạn cười xòa:

- Chẳng phải là lâu nay cậu coi Picasso là thần tượng và mê tranh của ông ấy đến phát điên hay sao?