Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Miễn phí

Trước khi tuyên án, quan tòa hỏi bị cáo:

- Anh lấy trộm 1 triệu để làm gì?

- Dạ, để trả tiền thuê nhà ạ.

- Thế thì từ nay anh khỏi phải trả tiền nhà trong một năm.

Tưởng tượng cũng phải trả tiền

Môt anh chàng về quê phải qua sông bằng đò. Khi đò cập bến, thay vì lấy 10.000 đồng như thường lệ, cô lái đò nhất quyết đòi anh phải trả 20.000 đồng.

- Sao cô lại lấy tôi đắt thế?

- Vì anh ngồi đò mà còn nhìn trộm tôi.

Một tháng sau đó, anh thanh niên lại qua sông bằng con đò cũ. Rút kinh nghiệm lần trước, vừa lên đò, anh đã nhắm tịt mắt lại. Nhưng khi tới bến, cô lái đò lại đề nghị anh đưa 100.000 đồng.

- Sao tôi nhắm mắt mà cô lại lấy tôi 100.000 đồng? - anh cự lại.

- Anh mở mắt tôi còn chưa biết anh nghĩ gì. Thế nên anh mà nhắm mắt thì tôi chưa biết anh tưởng tượng phong phú đến ngần nào.

Huấn luyện tốt

Nhà bác học nuôi 2 con chuột, huấn luyện chúng mỗi lúc thèm ăn thì bấm một cái nút nhỏ. Cuối cùng cũng thành công. Một ngày nọ, 2 con chuột nói chuyện với nhau:

- Mày thấy không, mình đã huấn luyện được gã đó, mỗi lúc bấm nút là lại đem đồ ăn đến cho mình!

Truyện cười dân gian

Một người đàn ông trung niên ngồi trầm tư trong quán rượu, trước mặt là một ly rượu. Ông ta cứ nâng nó lên rồi lại đặt xuống, tuồng như tiếc rẻ chưa muốn uống. Đột nhiên, một gã lang thang xuất hiện, chộp lấy ly rượu, uống ực một hơi hết sạch.

Ông khách gầm lên:

- Trời ơi! Sao ngày hôm nay tôi lại khổ thế này! Sáng đến công sở thì bị sa thải, trên đường về nhà thì bị tai nạn giao thông, về đến nhà thì bắt quả tang vợ ngoại tình. Giờ lại đến lượt thằng chết tiệt này uống tranh mất ly rượu độc...

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!