Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Mình cần xa nhau

- Vk à, mình không gặp nhau một thời gian nhé
- Cái gì ?? @.@
- Đừng nhìn ck thế ! Chỉ một thời gian thôi
- Sao vậy ? Ck có chuyện gì hả ?
- Không có gì, ck chỉ muốn tốt cho vk
- Tốt cho vk ??? Ck bị điên à ?
- Không, ck chưa điên. Nhưng mà tin ck đi, mình ck đau được rồi, ck không muốn vk đau, hiểu không ?
- Không hiểu ! (T.T) Sao tự dưng lại vậy? Hay ck lại nghe lời ai nói linh tinh phải không ??
- Ừm, thực sự thì có người nhiều kinh nghiệm khuyên ck không nên gặp vk, ck thấy đúng nên làm theo.
- Hừ ! Tôi biết ngay mà. Thằng nào, con nào dám chen vào chuyện này ? Nó biết gì chuyện vk-ck mình mà chen vào đây ? Ck cho vk họ, tên, địa chỉ của nó, vk phải làm cho rõ ràng. {>.<}
- Bình tĩnh, bình tĩnh. Nó họ Bác tên Sỹ, ở số abc xyz -
... Ck bị đau mắt đỏ !

Đám tang linh đình

Cha sắp mất, thằng Út bàn với các anh chị:

- Em tính thuê 50 cái xe hoa, mời 500 người đi đưa đám tang thật linh đình cho linh hồn cha vui lòng.

Chị Bốn nó la:

- Em phung phí quá! Tổ chức đám tang gia đình, mời vài ba người thân quen thì chỉ cần mướn một chiếc xe là đủ.

Anh Ba vội can thiệp:

- Xe hoa làm chi? Cứ mỗi người một bó hoa là đẹp rồi.

Anh Hai gật gù:

- Chú Ba nói cũng có lý, anh thấy ông cụ có bao giờ thích hoa đâu? Bưng một bình hoa tượng trưng là đủ...

Bất chợt có tiếng rên khẽ, rồi một giọng nói yếu ớt:

- Tụi bay tính toán như thế tốn kém quá! Đưa giùm cây gậy cho tao tự đi bộ ra nghĩa trang cũng được.

Chỉ có bố mẹ khổ

Bà hỏi chuyện các cháu: 'Thế nào, các cháu chuyển đến nhà mới có thích không?'

- Dạ, thích bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng, chỉ có bố mẹ là vẫn khổ.

- Sao vậy cháu?

- Vì ba mẹ vẫn phải ở chung một phòng với nhau.

Truyện cười dân gian

Hai anh chàng gặp nhau.

- Cậu làm việc ở đâu?

- Ở bưu điện. Tớ đóng dấu lên các phong bì thư.

- Công việc ấy chắc đơn điệu và ngán ngẩm lắm nhỉ, suốt ngày chỉ dính vào một cái dấu.

- Đâu phải thế, mỗi ngày trên con dấu lại là một ngày mới mà.

"Kẻ đổ vỏ" vớ bẫm

Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng.

Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:

- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?

- Nhớ, rồi sao?

- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?

- Nhớ chứ...

- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?

- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.

- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?

- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.

- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!

- !!!