Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Mồm miệng thày bói

Một gã 'gay' đi xem bói, thày phán:

- Anh sẽ hạnh phúc khi gặp một người đàn bà...

- Nhưng tôi thích đàn ông cơ!

- Khoan đã, tôi chưa nói hết, cô ấy có một người anh trai...

Truyện cười dân gian

Tôi sẽ đưa vợ lên Đà Lạt thơ mộng để kỷ niệm 40 năm ngày cưới.

Thế còn kỷ niệm 50 năm?

Tôi sẽ sang rước.

Quyết định nhanh lên

Trên tàu điện ngầm, một phụ nữ trẻ vạch áo cho con bú, nó cứ đẩy ra và khóc.

Người mẹ chỉ vào người đàn ông ngồi phía trước nói:

- Con có ti không? Không mẹ cho chú kia bây giờ.

Đứa nhỏ vẫn quyết định không chịu bú trước những lời dọa cho người khác của mẹ nó. Một lúc lâu sau, người đàn ông phía trước nói:

- Chị bảo cháu quyết định nhanh lên. Tôi đã quá tới 5 ga rồi đấy.

Cách nói chuyện với bồ nhí

Hai vợ chồng ngồi nói chuyện. Điện thoại reo, anh chồng (là giám đốc một công ty) bắt máy.

Bên kia giọng bồ nhí:

- Anh đó hả.

Anh chồng bối rối một chút, rồi nảy ra sáng kiến, liền trả lời:

- Alo. Ai đó? À, danh sách khen thưởng nhân viên công ty hả?

- Anh giỡn hoài, có thương em nữa không nè?

- Thứ nhất: NGUYỄN HOÀI THƯƠNG!

- Giờ em đến với anh nghen?

- Thứ hai: LÊ VĂN KẸT

- Hay là... anh qua đây với em đi!

- Thứ ba: ĐỖ VĂN BẬN

- Thế khi nào anh mới đến được?

- Thứ tư: MAI VĂN TỚI

- Lúc mấy giờ hả anh?

- Cuối cùng: NGUYỄN VĂN MƯỜI HAI

Ông giám đốc tắt máy, quay sang vợ:

- Hừ, văn phòng làm ăn bê bối quá!

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!