Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Mức độ giận dữ

Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: 'Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị'

Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ.

- A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không?

- Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. Ngạc nhiên, tò mò.

Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ.

- A lô cho tôi gặp Vô Va.

- Tôi đã nói là không có ai là Vova ở đây cơ mà. (Dập máy)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ hai của sự giận dữ. Khó chịu, bực tức. Và bây giờ, mức độ thứ ba của sự giận dữ.

Lại nhấc điện thoại, lại bấm lại số cũ.

- A lô. Vô Va đã về chưa?

Đáp lại là một tràng chửi rủa. Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ ba của sự giận dữ. Điên cuồng, không kiềm chế được.

Bất ngờ một sinh viên đứng dậy nói:

- Thưa thầy em còn biết một mức độ thứ tư của sự giận dữ.

Anh ta nhấc điện thoại, bấm nút gọi lại:

- A lô. Tôi là Vova đây. Có ai gọi cho tôi không?


Có tiếng mà không có miếng

- Có tiếng mà không có miếng nghĩa là gì hả bố?

- Ừ câu đó na ná như là mẹ thường giới thiệu với bạn bè rằng, bố là là người luôn quyết định tất cả mọi việc, con ạ.

Không trống rỗng

Một hôm thầy giáo giảng cho học sinh về sự tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài giảng rõ thêm, thầy giáo nói:

- Bây giờ các em nhìn đây, nếu tôi đứng bằng đầu, thì máu, như các em đã biết, sẽ dồn xuống đầu tôi và mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.

- Các em học sinh đều đồng ý như vậy. Thầy giáo lại tiếp tục: ...Bây giờ cái điều mà thầy muốn biết là ở chỗ, làm sao mà thầy đứng mà máu lại không chảy vào chân của thầy được?

- Tất cả các em học sinh đều ngồi yên trong giây lát, rồi một học sinh bé nhỏ giơ tay và nói: Thưa thầy, vì chân của thày không trống rỗng!

Người thứ 100

Người đàn ông nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa một tiệm ăn có treo bảng khuyến mãi: "Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100". Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, ông ta mới bước vào. Ăn xong, người đàn ông vui vẻ nói với chủ tiệm:

- Tôi là người khách may mắn phải không?

- Đâu có! Ông chỉ là người khách đầu tiên!

- Thế còn những người vào trước?

- Họ vào chỉ để hỏi đến người khách thứ bao nhiêu rồi!

Xanh nhạt và xanh đậm

Brown là một huấn luyện viên bóng đá giỏi, nhưng bị chỉ trích vì có thái độ phân biệt chủng tộc với các cầu thủ. Ông quyết định đập tan những lời chỉ trích bằng cách riêng của mình.

Ông nói với toàn đội:

- Bắt đầu từ hôm nay, trong đội chúng ta không có người da trắng và da màu.

- Thế phân biệt thế nào ạ? - một cầu thủ hỏi.

- Trong mắt tôi, bây giờ tất cả các anh đều có da màu xanh. Nào! Bây giờ chúng ta bắt đầu luyện tập. Các cầu thủ da xanh nhạt đứng bên trái, còn những người da xanh đậm đứng bên phải.