Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Mũi thính

Sau khi bắn rơi 3 con vịt trời, người thợ săn hỉ hả gói ghém đồ đạc ra về. Chợt một nhân viên kiểm lâm xuất hiện để thi hành luật pháp.

Anh ta bắt người săn vịt dừng lại, mở túi ra và nói:

- Xem ra anh có một ngày may mắn đấy. Để tôi kiểm tra kết quả thu hoạch được không?

Người săn vịt nhún vai rồi đưa lồng đựng vịt cho người gác rừng. Anh chàng kiểm lâm lấy ra một con vịt, thọc ngón tay vào trực tràng, kéo ra ngửi rồi phán:

- Đây là một con vịt bang Washington. Anh có giấy phép săn bắn của bang Washington không?

Người thợ săn lôi ví ra và bình tĩnh cho người gác xem giấy phép. Người kiểm lâm lại lôi ra con vịt thứ hai, thọc ngón tay vào trực tràng, kéo ra, ngửi và nói:

- Đây là một con vịt Idaho. Anh có giấy phép săn bắn của bang Idaho không?

Người thợ săn lại giơ ra tờ giấy phép. Người gác rừng lôi ra con vịt thứ ba, tiếp tục kiểm tra như trước rồi cau mặt:

- Đây là loài vịt trời hiếm của bang Oregon. Anh có giấy phép săn bắn của bang Oregon không?

Một lần nữa, người thợ săn cáu kỉnh đưa cho xem giấy phép. Người gác rừng hơi bực mình, đưa trả lại cả lồng vịt và hỏi:

- Anh đã có tất cả giấy phép, thế anh từ nời quái quỷ nào đến vậy?

Người thợ săn tụt quần ra, gập người lại:

- Anh giỏi phân tích lắm mà. Thử đoán như thế với tôi coi!

Truyện cười dân gian

Sau khi khám cho một nữ bệnh nhân, bác sĩ nói:

- Nếu ngừng hẳn chơi piano, thì bệnh của cô có thể khỏi được.

Khi cô ta đi rồi, người đồng nghiệp thắc mắc:

- Ông chữa chạy cái kiểu gì vậy? Căn bệnh của cô ta và đàn piano chẳng có gì liên quan đến nhau cả!

- Nhưng giữa cái đàn piano của cô ta và tôi thì có đấy, vì nó nằm ngay bên trên trần phòng ngủ của tôi.

Phát triển

Sau 3 tháng hè, MR gặp lại AD
- MR: Ngày trước tôi hay gọi bà là “Hột mít”, bây giờ nhìn ra ko phải.
- AD (mắc cỡ): Vậy bây giờ tôi là gì ?
- MR: Ờ…quả mít.
- AD: (xách guốc lên)...

Chung thủy nhờ bộ râu

Jim nói với cô bồ: 'Bất cứ điều gì em muốn anh sẽ làm, nhưng còn chuyện cạo râu thì không bao giờ nhé'.

Còn ở nhà thì anh ta bảo vợ:

- Anh để râu để chứng minh cho em thấy sự thủy chung của anh.

Một hôm, cô bồ của Jim cảm thấy nghi ngờ rằng Jim là một người đã có vợ. Cô ta nói:

- Em sẽ không yêu anh nữa nếu anh không chịu cạo râu đi.

Mặc cho Jim năn nỉ hết lời, cô gái vẫn không đồng ý, cuối cùng Jim phải nhượng bộ và cạo đi bộ râu của mình.

Thế rồi tối đó, khi trở về nhà Jim cảm thấy hối hận khi đã lừa dối người vợ chung thủy của mình và sợ sẽ phải thú nhận sự thật. Jim nhẹ nhàng leo lên giường nằm kế bên vợ mình. Cô vợ liền quay sang ôm mặt anh ta và thì thầm nói:

- Anh yêu, hôm nay không được đâu, gã chồng râu rậm của em sẽ về nhà bất cứ lúc nào đấy!!!

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...