Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nằm bên người đẹp mà vẫn lạnh

Một đêm tối trời ở một làng quê hẻo lánh, một khách bộ hành nhỡ độ đường ghé vào một căn nhà xin thuê phòng nghỉ qua đêm. Chủ nhà từ chối vì nhà chỉ có hai phòng, một của hai vợ chồng và một của cô con gái.

- Tôi có thể nằm trên một chiếc ghế hay một xó xỉnh nào đó cũng được! - Người khách nằn nì.

Ái ngại cho người khách lạ, ông chủ nhà đưa khách vào nhà và nói:

- Thôi được! Tôi thấy anh có vẻ đàng hoàng... Anh có thể ngủ chung phòng với con gái tôi nhưng với điều kiện là anh không được làm gì nó!

Người khách đồng ý ngay không chút suy nghĩ. Chủ nhà dẫn anh ta lên gác, vào một căn phòng nhỏ, dặn dò:

- Anh có thể nằm bất kỳ nơi nào trong phòng nhưng xin nhớ cho là không được làm gì với con gái của tôi đấy!

Người khách trải áo xuống sàn và nằm xuống nhưng loay hoay mãi mà không thể ngủ được vì sàn nhà quá cứng và trời thì lạnh. Nhắm chừng cô gái đã ngủ say, anh ta rón rén lại bên giường. Lay lay cô gái vài cái không thấy phản ứng gì, anh ta leo lên giường đánh một giấc say sưa.

Hôm sau, người khách dậy sớm, cảm ơn ông bà chủ nhà tốt bụng rồi xin thanh toán tiền trọ để tiếp tục lên đường.

- Anh không cần trả tiền. Thật bất tiện phải để anh nằm chung phòng với con gái tôi. - Ông chủ nhà nói.

- Ông tốt quá! Xin cảm ơn ông! - Người khách nói và hỏi thêm - Sao trời lạnh thế mà suốt cả đêm con gái ông bà chẳng chịu đắp chăn, làm thân thể cô ấy giá như đồng ấy...

- Xin thứ lỗi! - Ông chủ nhà nói nhỏ - Vì hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang của làng.

 

Để im xem sao

Một chị chạy đến đồn công an trình báo về việc mất trộm.

Chị ta kể:

- Đầu tiên là tôi thấy thằng trộm cậy cửa để chui vào trong nhà. Tôi sợ nhưng cứ để im xem sao. Nó vào nhà đi thẳng vào giường tôi nằm. Tôi vẫn để im xem sao. Nó sờ vào người tôi tìm tiền, sau đó sờ khắp người tôi. Tôi vẫn để im xem sao. Nó sờ người, rồi sau thì nằm đè cả lên người tôi.

- Rồi sao nữa? - Anh công an hỏi - Nó đè lên người chị mà chị vẫn để im xem sao à?

- Dạ thưa! Đến lúc ấy thì tôi chẳng biết trời đâu đất đâu nữa ạ.

Anh công an cười rồi dặn:

- Nếu thế thì đêm nay thế nào nó cũng mò đến nữa. Chúng tôi sẽ phục kích bắt cho chị.

Chị kia nghe vậy tỏ vẻ vui mừng hẳn lên:

- Vâng! Xin các anh cứ phục kích ở ngoài, hãy cho nó vào nhà để im xem sao đã nhé.

Tính toán giỏi

Giám đốc tài chính nói với anh kế toán mới tuyển: 'Anh lập cho tôi bản thu - chi của công ty. Tôi không muốn có sai sót nhỏ nào nên anh hãy kiểm tra 3 lần cho chắc. Nhớ chưa!'

Ngày hôm sau, anh kế toán tới văn phòng sếp, chồng một chồng hồ sơ.

- Anh có nhớ cộng đi cộng lại đúng 3 lần chưa?

- Dạ, có. Vì thế tôi mới trình sếp 3 kết quả khác nhau.

Tấn bi kịch

Vị tổng thống của một cường quốc nọ đến thăm một trường học. Học sinh rất vui sướng được gặp gỡ và tiếp chuyện với ông. Sau một hồi chuyện trò, Tổng thống đề nghị các em đưa ra các ví dụ để định nghĩa từ 'bi kịch'.

Một em gái hăng hái phát biểu:

- Nếu mẹ em lái xe cán chết con chó Milu của em thì đó là một bi kịch.

Tổng thống mỉm cười với em và nói:

- Không phải đâu, cô bé ạ! Đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Có ai có ý kiến gì khác không.

Đến lượt một em trai xung phong:

- Thưa Tổng thống, có phải bi kịch là khi một chiếc xe khách rơi xuống vực và mọi hành khách đều thiệt mạng?

Tổng thống xoa đầu em:

- Vẫn chưa đúng! Đó là một mất mát lớn nhưng không phải là một bi kịch.

Một cô bé khác phát biểu:

- Nếu cả gia đình ngài Tổng thống cùng đi trên chuyên cơ và chiếc máy bay bị trúng tên lửa, tan thành từng mảnh thì hầu hết mọi người đều gọi đó là bi kịch.

- Giỏi lắm! - Tổng thống gật đầu vẻ hài lòng. - Cháu căn cứ vào đâu để trả lời như vậy?

- Bởi vì, - Cô bé đáp - Đó không phải là một tai nạn và chắc chắn càng không phải là một mất mát lớn.

Gói từng quả

Tại một cửa hàng tạp hóa.

- Cái gì đây? Chuối à? Cho tôi 5 kg! Gói riêng từng quả nhé!

- Vài phút sau.

- Đây là cái gì? Cam à? Cho 5 kg! Nhớ gói riêng từng trái một!

- Vài phút sau nữa.

- Còn đây?

- Người bán hàng nói với giọng đề phòng: Hạt hướng dương, thưa ông. Nhưng cái này không bán được.