Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nâng đến lúc nào?

Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m. Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m... cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào...

- Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt chót vót, thán phục hỏi: Người ta phải nâng rào lên bao nhiêu mét nữa thì mới nhốt được mày?

- Tao không biết, nếu họ còn quên chốt cửa, thì còn phải nâng rào.


Không ổn

- Vợ tương lai của cậu là người thế nào?, một anh bạn hỏi. 'Vợ tớ cũng giống như sản phẩm của nhà máy X: chất lượng tốt, mẫu mã đẹp, giá thành hạ!...

- Thế thì không ổn rồi!

- Sao thế?

- Vì ai cũng muốn dùng!

Quyết tâm bỏ rượu

Ba gã đệ tử lưu linh đi ăn giỗ ở nhà nọ. Nhậu từ sáng tới tối, xỉn quá, cả ba bò vào căn bếp của chủ nhà để ngủ tạm.

Nửa đêm, một gã mắc tiểu bèn bò dậy, đứng ở cửa 'giải quyết'. Đúng lúc đó, trời đổ mưa và không hiểu vì lý do gì gã cứ đứng đó cho tới tận sáng.

Một gã khác bị muỗi đốt, ngứa quá bèn gãi lấy gãi để chân gã nằm cạnh. Không thấy ăn thua gì, gã cũng cứ nằm đó gãi tới tận sáng.

Hôm sau, ba gã đều thấy kinh hoàng trước ảnh hưởng xấu của rượu và quyết tâm cai.

- Uống rượu làm bụng mình to ra! Đêm qua tao đi tiểu mà từ nửa đêm đến sáng không hết nước! Từ nay nhất định sẽ bỏ rượu! - Một gã nói

- Nó còn làm mình tê dại, mất cảm giác nữa. Đêm qua tao ngứa quá trời mà gãi hoài không hết. - Gã thứ hai phàn nàn:

- Phải đấy! Đêm qua tao bị con gì cào, chảy bao nhiêu máu mà tới tận sáng vẫn không biết gì! - Gã thứ ba phụ họa.

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.

Cần người cầu nguyện

Một cơn bão khủng khiếp ập tới, viên thuyền trưởng biết rằng tàu của mình đang chìm dần. Ông hét to lên: 'Ở đây ai biết cầu nguyện?'.

Một người đàn ông bước lên và nói: 'Có thưa thuyền trưởng, tôi biết cầu nguyện.'.

'Tốt', thuyền trưởng nói. 'Anh sẽ cầu nguyện còn tất cả chúng tôi sẽ mặc áo phao. Chúng ta thiếu đúng một cái'.