Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ngày đầu

Ngày đầu vào làm ở một cửa hiệu, chàng nhân viên trẻ được ông chủ dặn dò:

- Anh đừng có quên, khách hàng bao giờ cũng đúng.

Chẳng bao lâu, ông chủ nhận thấy, khách hàng vào cửa hiệu lập tức ra ngay không mua gì cả. Ông bèn hỏi nhân viên:

- Có trục trặc gì à? Sao họ đến mà chẳng mua gì cả?

- Thưa ông, họ đều nói giá hàng ở đây quá cao. Và theo lời ông dặn, tôi nói rằng họ đã đúng!

- ???


Dấu hiệu của bệnh điếc

- Thưa bác sĩ, xin ông cứu chồng tôi ngay. Anh ấy bị điếc.

- Lâu chưa?

- Mới hôm nay thôi ạ.

- Sao bà biết đích xác thế?

- Hôm nay, anh ấy đi cùng tôi vào cửa hàng bán quần áo. Khi cô bán hàng nói giá tiền, đáng lẽ mặt chồng tôi phải tái đi khiếp hãi, thế mà anh ấy vẫn tủm tỉm cười ngớ ngẩn trông tội tội là.

Truyện cười dân gian

- Chị kia vừa vượt đèn đỏ sao anh không thổi ?

- Tôi không muốn phải nhịn đói hôm nay !

- Sao có chuyện no đói ở đây ?

- Cô ta là vợ tôi, đang vội về nhà nấu cơm đó!

Không nhận quà nữa

Sau cuộc họp cuối năm ở cơ quan về, bước vào phòng khách, thả người xuống bộ sa lông mới tậu, đưa tay đón chén sâm ngào ngạt từ tay phu nhân, sếp nhấp một ngụm rồi quay sang nói với bà xã:

- Bà nó đừng ngạc nhiên khi Tết năm nay không có ai đến biếu tôi bánh, mứt, rượu ngoại nữa nhé! Tết năm nay nhà mình tự mua.

- Phu nhân liền thảng thốt hỏi: Sao thế? Ông sắp về vườn rồi à?

- Còn lâu nhé! Cái ghế của tôi vẫn chắc nguyên. Chẳng qua là sáng nay, tôi đã rỉ tai cấp dưới thế này: “Tết năm nay, tớ không nhận đồ vật linh tinh nữa, các cậu cứ quy hết ra tiền, cho vào phong bì cho tớ”. Bà bảo tôi có thông minh không?

Lang thang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Tìm sung tìm sướng cả cuộc đời
Ngẫm nghĩ quê mình sao nghèo thế
Hai bưa cơm cà chẳng có ăn

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Ngẫm nghĩ người ta sao giàu thế
Tiền tiêu không hết đem đi nhậu
Tối đến la cà quán bar sang

Lang thang khắp dãi đất miền Nam
Đã tiêu tiền như lá rụng mùa thu
Nhưng nghĩ lại được gì trong đó
Thôi ta về với quê mạ thương yêu

Dù quê mạ còn nghèo còn khổ
Nhưng tình người ấm áp bao dung
Che chở ta trong cơ hàn khó nhọc
Và nuôi ta khôn lớn nên người