Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ngày xuân dê nhận chức

Cỏ non xanh rợn chân trời Ngựa đà giẫm nát mất rồi còn đâu Nhận chức dê rất buồn rầu Rau xanh thuốc chuột, thuốc sâu mập mờ

Rừng già chặt phá lơ thơ U Minh lửa cháy chỏng chơ hố hầm Voi lồng lộn hại của dân Giao thông xe cộ tàu đâm mấy lần

Biển trào gió lộng sóng thần Cá nóc độc dân lành cứ xơi Lại còn chó ngộ nơi nơi Biết bao công việc ở đời phải lo.

Buôn lậu tham nhũng lắm trò Háo sắc lại cứ đổ cho dê này Họp bàn dê quyết định ngay Diệt chuột thì có thuốc này vi sinh

Yêu nhau phải thật chung tình Nuôi con sữa mẹ đẹp xinh con người Rừng vàng biển bạc ta ơi Trồng nhiều cỏ lại tận trời xanh lên.


Công lực thâm hậu

Ba gã vô công rồi nghề chở nhau đi chơi bằng máy bay. Qua một thành phố, mỗi gã quẳng xuống một món đồ để giải khuây. Gã thứ nhất ném quyển sách, gã thứ hai ném viên gạch và gã thứ ba ném trái bom. Sau đó, cả bọn hạ cánh xem xét mức độ tàn phá.

Thoạt tiên, chúng thấy một em bé đang ngồi bên quyển sách khóc thút thít. Đi được một đoạn, chúng bắt gặp một em bé khác ôm cục gạch khóc váng lên.

Thêm một quãng đường nữa, cả bọn ngạc nhiên khi thấy một cậu bé ôm bụng cười lăn lộn. Gã ném bom bèn hỏi:

- Này nhóc! Có chuyện gì vui mà mày cười ghê thế hả?

Cậu bé nén cười đáp:

- Nói ra chắc các chú không tin đâu. Cháu vừa 'xì hơi' một cái, thế là cái nhà bên cạnh nổ tan tành.

 

Truyện cười dân gian

Kinh nghiệm bán hàng

Một bà to béo vào cửa hàng quần áo:

- Tôi muốn mua vài cái áo sơ mi cho chồng tôi.

- Ông nhà mặc áo cỡ bao nhiêu thưa bà?

- Ồ, tôi cũng chẳng để ý nữa...

- Chắc ông nhà cao khoảng 1,5 m? Bà hãy chọn cỡ số 36, 37 gì đó.

- Đúng đấy, anh biết ông ấy ư?

- Có gì đâu, kinh nghiệm thôi. Những ông được vợ mua áo quần cho thường nhỏ người.

Tranh thủ nhờ vả

Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm.

Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc trắng, trông hết sức phúc hậu. Anh ta thò đầu ra ngoài xe hỏi thăm đường.

- Cụ ơi, làm ơn chỉ đường cho cháu tới khách sạn Mặt Trời Vàng!

Bà cụ mỉm cười, ánh mắt đầy thân thiện sau gọng kính lão:

- Ồ, anh cho già đi cùng rồi già chỉ cho.

Anh lái xe vui vẻ mời cụ lên xe đi cùng. Theo tay cụ bà chỉ anh lái xe rẽ qua nhiều con phố, nhiều ngã tư đèn xanh, đèn đỏ... cứ như vậy được chừng khoảng 12 km, đến trước một căn nhà nhỏ, cây cỏ mọc um tùm, bên trong có ánh đèn le lói, trông hết sức “liêu trai”, bà cụ khẽ khàng:

- Hãy dừng xe ở đây đi chàng trai!

Anh lái xe thoáng chút lo âu, giọng anh thảng thốt:

- Thưa cụ chỗ này u tịch quá, đâu phải là khách sạn Mặt Trời Vàng!

- À đây là nhà của già. Còn cái khách sạn mà anh muốn đến thì hãy quay lại 11 km, gần chỗ ban nãy, rẽ trái vài chục mét là nhìn thấy!

Đen đủi

Sau khi ký vào biên bản nộp phạt, Frank hậm hực hỏi cảnh sát: 'Thật không công bằng. Nhiều xe khác cũng chạy nhanh, sao chỉ có mình tôi bị phạt?'

Viên cảnh sát hỏi:

- Có bao giờ anh đi câu không?

- Có, thì sao?

- Vậy có bao giờ anh câu được tất cả cá trong hồ không? - viên cảnh sát hỏi tiếp.