Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ngốc quá!

Ông bố tan sở về nhà, thấy cậu con uống cạn lọ mực, hốt hoảng:

- Con uống hết mực rồi à?

Thằng bé đắc ý gật đầu rồi thè cái lưỡi đen kịt ra.

- Ngốc quá! - Bố mắng con - Sao không ăn ngay vài tờ giấy thấm?

 

Tưởng đơn thuốc bổ

Cô gái nọ có người yêu học trường y. Một lần, chàng bận đột xuất, không thể ở nhà chờ người yêu đến, đành viết vội mấy chữ gửi lại cho nàng. Cô nàng đọc mãi không luận ra được lá thư, liền ra hàng thuốc gặp dược sĩ nhờ dịch hộ. Ông này săm soi tờ giấy một lúc, lấy ra một vỉ thuốc bổ rồi bảo cô gái:

- Ngày uống 3 viên, chia làm 3 lần, nhớ uống sau bữa ăn.

Tỏ tình siêu độc

Chàng quì xuống nâng tay nàng lên, mắt mờ... đi vì đắm đuối.

Rồi chàng hỏi nàng:

- Em có muốn sau này em chết đi, tên em nằm trong gia phả nhà anh không?

- !!!!!

Người đàn ông hoàn hảo

Một người đang đi trên phố và cố bắt chiếc taxi vừa chạy qua. Khi anh ta vào xe, tay tài xế chào với một nụ cười: 'Thật đúng lúc! Anh thật giống Dave'.

- Ai cơ?

- Dave Bronson. Có một anh chàng luôn làm mọi việc rất ổn thoả. Như là khi tôi tới đúng lúc anh cần xe... Chuyện như thế xảy ra với Dave mọi lúc.

- Ai đó cũng phải có lúc mà.

- Nhưng không được như Dave đâu. Anh ta là dân thể thao tuyệt vời. Anh ta có thể vào giải quần vợt chuyên nghiệp. Anh ta có thể chơi gôn với những chuyên gia. Anh ta hát như một nghệ sĩ opera và nhảy như một ngôi sao của Broadway.

- Anh ta hẳn phải là một người đặc biệt, phải không?

- Anh ta có trí nhớ tuyệt vời. Nhớ được hết sinh nhật mọi người. Anh ta biết tất cả mọi thứ về rượu vang, ăn với cái dĩa nào. Anh ta có thể sửa mọi thứ. Không giống như tôi. Tôi thay một cái cầu chì, và thế là toàn bộ mấy nhà hàng xóm tối đen thui.

- Chả trách mà anh nhớ về anh ta như thế.

- À, thực ra tôi chưa gặp Dave đâu.

- Thế làm sao mà anh biết anh ta rõ vậy?

- Tôi cưới bà vợ goá của anh ta.

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!