Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Người đầu tiên

Sau buổi lễ, cha xứ hỏi các con chiên phái nam: 'Những ai trong số các con thường bị vợ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay thì đứng dậy'. Tất cả đàn ông đều đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ.

Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:

Chúa dạy các con phải yêu thương nhau. Vợ chồng phải thuận hòa và nhường nhịn nhau. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con rất ít. Con chính là người như thế đầu tiên ta gặp.

Người đàn ông nọ bùi ngùi: 'Thưa cha, con không dám nhận lời khen của cha'.

'Sao vậy? Con của ta', vị cha xứ hỏi.

'Số là con bị vợ đánh què, không thể đứng dậy được', người đàn ông ngập ngừng.

 

Chỉ mút hết sôcôla thôi

Một bà lão khoảng 70 tuổi không còn răng đem tới cho anh tài xế bịch đậu phộng và mời anh ta ăn.

Thấy bà lão tốt bụng, anh tài xế tỏ ra rất xúc động và rối rít cảm ơn. 10 phút sau bà lão lại mang tới bịch khác, rồi tiếp tục đưa cho anh tài xế bịch thứ 3, 4, 5... tới bịch thứ 6, chịu không nổi anh tài xế hỏi:

- Bác không nhai được đậu phộng tại sao lại mua nhiều như vậy?

Bà lão phều phào trả lời:

- Tôi biết chứ, thế nên tôi mới mút hết sôcôla ở ngoài và chừa đậu phộng lại cho cậu ăn đó.

Đừng hòng xơ múi gì ở tôi

Một tổ chức từ thiện đến gặp ông luật sư giàu nhất thành phố và thuyết phục ông ta đóng góp cho quỹ của họ.

- Thu nhập của ông thuộc vào loại cao nhất thành phố. Vậy ông có thể quyên góp chút ít cho cộng đồng không ạ?

- Tay thầy cãi hít một hơi dài và bắt đầu tấn công trả lại: Thứ nhất, tôi có người mẹ đang bệnh nặng, tiền thuốc thang tốn gấp nhiều lần thu nhập hằng năm của bà...

- Dạ... chúng tôi không biết.

- Thứ hai, tôi có người anh trai là một cựu chiến binh, bị mù và phải ngồi xe lăn.

- Xin lỗi...

- Chồng của em gái tôi đã qua đời trong một tai nạn giao thông, chẳng để lại cho nó và ba đứa con nhỏ dại đồng xu nào.

- Vâng, như vậy là ngài quá vất vả...

- Chứ sao! Đến họ mà cũng chẳng xơ múi được gì ở tôi nữa là các anh.

Cha không nhận ra tôi à

Hai linh mục đi nghỉ ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì mà có thể chỉ ra rằng họ thuộc giới tăng lữ.

Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...

Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ 'du lịch'. Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.

Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:

- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.

Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?

Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói

- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.

Một linh mục không chịu được nữa và nói.

- Xin chờ một chút thưa cô.

- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.

- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?

- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.

Cai rượu

Chỉ uống những lúc vui nhất và buồn nhất thôi.

Sau khi tỉnh rượu, bị vợ cằn nhằn, bợm nhậu bèn hứa:

- Từ nay, anh chỉ nhậu khi vui nhất và buồn nhất thôi. Có trời chứng giám, anh xin hứa như vậy.

Cô vợ vui mừng lắm:

- Nếu được như vậy thì còn gì bằng. Nhưng khi nào anh vui nhất và khi nào anh buồn nhất?

- Anh vui nhất là khi được gần em và buồn nhất là khi xa em.