Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Người khắc phục hậu quả

Một người đàn ông bế hai đứa trẻ trên tay, đứng đợi ở ga tàu điện ngầm.

Một phụ nữ nhìn thấy hai đứa nhỏ xinh xắn liền gợi chuyện:

- Ồ, bọn trẻ xinh quá, tên chúng là gì vậy hả ông?

- Tôi không biết! - Người đàn ông giận dữ trả lời.

- Vậy chúng được mấy tháng tuổi rồi hả ông!

- Tôi không biết! - Người đàn ông quắc mắt trả lời.

Đến lúc này người phụ nữ cũng giận dữ chẳng kém, bà lớn tiếng trách mắng:

- Ông làm cha kiểu gì vậy?

- Ồ, tôi đâu phải là cha chúng. Tôi chỉ là nhân viên thương mại của công ty kinh doanh bao cao su, còn đây là hai lời than phiền của khách hàng gửi trả cho công ty chúng tôi đấy chứ.

Oai nhất

Hai cậu học sinh tiểu học cho rằng chỉ có bố mình là người oai nhất. An hết lời: 'Bố tớ là thuyền trưởng. Tất cả mọi người trên tàu đều phải nghe lời bố tớ chỉ huy. Bố tớ là người oai nhất'.

Sơn cũng không chịu thua:

- Chẳng ghê gớm gì nếu so với bố tớ. Những người phải nghe lời bố tớ còn nhiều gấp vạn thế cơ. Từ cục trưởng, bộ trưởng, thứ trưởng tới giám đốc, hễ bố tớ bảo ngồi là lập tức phải ngồi, bảo cúi xuống là lập tức phải cúi, bảo quay sang bên nào là quay sang bên đó, cứ làm răm rắp ấy chứ.

- Thế bố cậu làm gì vậy?

- Bố mình làm thợ cắt tóc.

Vợ chồng ngành xuất bản

Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

- Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

- Em để cho anh giữ bản quyền.

Vài năm sau. Cô vợ đọc:

- Sách đã cũ rồi phải không anh.Sao nay em thấy anh đọc nhanh.Không còn đọc kỹ như trước nữa.Để sách mơ thêm giấc mộng lành.

Anh chồng ngâm:

- Sách mới người ta thấy phát thèm.Sách mình cũ rích, chữ lem nhem.Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc.Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm.

Cô vợ thanh minh:

- Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác.Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Anh chồng lầu bầu:

- Đọc tới đọc lui mấy năm rồi.Cái bìa sao giống giấy gói xôi.Nội dung từng chữ thuộc như cháo.Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi.

Gã hàng xóm hắng giọng sang:

- Sách cũ nhưng mà tui chưa xem.Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm.Cũng tính hôm nào qua đọc lén.Liệu có trang nào anh chưa xem?

Đành phải xây cầu

Một tỷ phú đang đi dạo dọc bờ biển thì nhặt được một cái chai. Khi ông ta mở nút thì một vị thần xuất hiện và nói:

- Vì sự giải thoát này, ta cho anh một điều ước.

Tỷ phú đã có mọi thứ trên đời, ông nói: Tôi hay đến Hawaii nghỉ mát, nhưng lại sợ đi máy bay và tàu thủy, hãy tạo cho tôi một cây cầu từ đây đến đó.

- Vị thần đắn đo vài phút rồi nói: Điều đó thật khó thực hiện. Phải đóng hàng triệu trụ lớn xuống biển sâu, đổ hàng tỷ tấn bê tông giữa đại dương... Rồi còn thuỷ triều, bão táp, động đất... Yêu cầu này thật quá sức của ta.

- Ông tỷ phú đành thay đổi điều ước: Thế thì hãy nói cho tôi những bí ẩn của phụ nữ. Điều gì khiến họ khóc và cười, tại sao tính khí họ thất thường, làm thế nào để họ hài lòng?

- Vị thần trở nên lúng túng hơn, chân tay thừa thãi, cuối cùng chặc lưỡi: Thôi được, anh muốn cây cầu cho hai hay bốn làn xe?

Cùn

Quan tòa không giấu nổi thái độ khó chịu hỏi bị cáo nhiều lần tái phạm: 'Anh sống để làm gì nhỉ? Anh đã làm được gì cho xã hội?'

Bị cáo thủng thẳng đáp:

- Sao ngài lại hỏi tôi làm gì? Ngài khiến tôi ngạc nhiên quá, thưa ngài. Tôi luôn đem lại công việc cho cảnh sát và những người ở tòa án như ngài còn gì.