Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Người mẫu chạy mất

Cô giáo gọi Thomas đứng lên khiển trách:

- Bài văn tả con chó của em chữ rất xấu, giấy bẩn và chưa làm xong, tại sao vậy?

- Thưa cô, em đã cố gắng ghì nó lại để tả, nhưng được một nửa thì nó cắn em và chạy mất ạ!


Khu vực tắm khỏa thân

Một nông dân sống gần quốc lộ. Thời gian trôi qua, giao thông dần dần lên đến mức báo động. Xe đi quá nhanh đến độ gà của ông bị cán ba đến sáu con mỗi ngày.

Vì vậy một ngày kia ông gọi văn phòng cảnh sát trưởng và nói:

- Ông phải làm cái gì đó cảnh báo tất cả những người lái xe quá nhanh, họ đã giết tất cả gà của tôi.

Ngày hôm sau cảnh sát trưởng cho nhân viên địa hạt dựng lên một tấm biển đề: 'ĐI CHẬM LẠI, ĐIỂM BĂNG NGANG TRƯỜNG'.

Ba ngày sau, bác nông dân gọi cảnh sát trưởng và nói:

- Tấm biển “điểm băng ngang trường” có vẻ làm họ đi nhanh hơn.

Một lần nữa, cảnh sát trưởng cho nhân viên địa hạt đi dựng một tấm biển mới: 'ĐI CHẬM LẠI, TRẺ EM ĐANG CHƠI ĐÙA'.

Và tấm biển đó vẫn làm người ta đi nhanh. Vì thế bác nông dân gọi cho cảnh sát trưởng:

- Những tấm biển của ông không có tác dụng. Tôi dựng lên tấm biển của tôi có được không?

Cảnh sát trưởng nói với bác:

- Việc đó được, hãy dựng lên tấm biển của riêng ông.

Ba tuần sau cảnh sát trưởng quyết định gọi cho bác nông dân:

- Vấn đề với những tài xế kia ra sao rồi? Ông có dựng lên tấm biển của ông không?

- Tôi đã dựng rồi. Và không có con gà nào bị giết từ khi đó cả. Cánh lái xe đi chậm hẳn.

Và bác nông dân gác điện thoại. Viên cảnh sát trưởng tò mò tự hỏi: 'Tấm biển gì ở đó mà những người lái xe đi chậm lại?'

Vì vậy viên cảnh sát lái tới nhà bác nông dân, và ông ta thấy tấm biển: 'YÊU CẦU ĐI NHANH, KHU VỰC TẮM KHỎA THÂN'.

Chờ bố về để tả lợn

Cô giáo thu bài tập làm văn đề tài: 'Tả con lợn nhà em'. Tèo đứng lên xin cô cho khất đến cuối tuần.

Cô hỏi:

- Sao em chưa làm bài văn xong?

- Dạ, vì bố em đi công tác chưa về ạ.

- À! Chắc là nhờ bố làm hộ chứ gì?

- Không đâu ạ. Chẳng qua em muốn tả cho thật chính xác nên em mới nhảy vào chuồng lợn đo được chiều dài của nó. Còn cân nặng bao nhiêu thì phải chờ bố em về rồi bắt trói khiêng lên mới biết được ạ.

- !!!!!!!

Biết thế về sớm hơn

Ở thành phố nọ xảy ra dịch tả. Một người thủy thủ trẻ về thành phố sau một chuyến đi biển dài ngày. Anh thấy bao nhiêu người chết trong thành phố.

Về đến nhà thì được tin con gái và con trai đều chết, còn vợ đang hấp hối. Anh rất yêu vợ và ôm vợ vào lòng:

- Em yêu, em sắp từ giã cõi đời rồi, anh yêu em lần cuối được không?

Người vợ gật đầu. Và không sợ lây bệnh, người chồng đã quan hệ với vợ. Sau mười ngày chị vợ khỏi bệnh, đỏ da thắm thịt, xinh đẹp lạ thường. Vợ âu yếm chồng rồi nói:

- Anh yêu, anh đã cứu sống em.

Người chồng vẫn chưa hài lòng:

- Ăn thua gì, anh vẫn còn tiếc...

- Tiếc gì kia anh?

- Nếu anh về sớm hơn, anh còn cứu được tất cả đàn bà con gái trong thành phố này!

Không đáp ứng được tiêu chuẩn

Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội về cái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:

- Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Mỹ năm 1931, cô ta cao 1,55 m cân nặng 49 kg, các số đo: 76-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không, nếu dự cuộc thi sắc đẹp năm nay không?

- Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ!

- Giáo viên gợi mở: Tại sao? Em hãy cho ví dụ về các tiêu chuẩn

- Đơn giản vì cô ta đã quá tuổi đăng ký tham dự.