Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Nhanh trí và nhanh trí hơn

Hai ông nổi tiếng chơi bời gặp nhau. Một ông cười toe toét: 'Hôm qua tôi thoát hiểm trong gang tấc!' 

- Là sao cơ?

- Đang ngồi chơi với mấy em trong quán karaoke, say quá không để ý, chuông điện thoại reng lên, mình bấm máy liền, hóa ra là bà vợ gọi. Thật nhanh trí, tớ bịt mũi, nói tỉnh queo: 'Xin lỗi, lộn máy rồi!'... Chứ không thì chết với bà ấy. Lúc đó, giọng mấy em ríu rít lắm, không thoát được đâu. Máy điện thoại bàn ở nhà không lưu lại số máy gọi nên bà ấy gọi lại lần nữa. Lúc đó mình đã chạy ra khỏi quán và: 'Alô! Em yêu đó hả?'.

- Còn tớ thì chịu chết! - Ông kia mặt tiu nghỉu nói.

- Sao vậy?

- Lúc đó tớ đang trong phòng mát xa. Em đang làm công đoạn cuối thì vợ tớ gọi: 'Alô! Anh lại ở chỗ tối thui hả?'. Tớ đáp: 'Đâu có, em yêu. Anh đang ngồi uống cà phê bàn chuyện làm ăn với thằng bạn'. Rồi ông biết bà ấy nói sao không?

- Nói sao?

- Bà ấy nói: 'Ông làm liền cho tôi nghe: Cầm cái muỗng gõ vào cái ly cà phê một cái xem có đúng là ông đang uống cà phê không'. Mà ở đó thì làm gì có muỗng với tách.

 


Bài báo hay

Tổng biên tập của một tờ báo gọi anh phóng viên tập sự vào phòng để truyền đạt những nguyên tắc cơ bản viết một bài báo hay. Sau mấy tiếng đồng hồ mà anh chàng phóng viên tối dạ nọ vẫn đực mặt ra, chẳng hiểu gì cả.

Tổng biên tập đang lúng túng không biết làm thế nào để phóng viên của mình hiểu thì cô thư ký đi ngang qua, với chiếc minijupe không thể ngắn hơn được.

Vị tổng biên tập ứng khẩu: “Này nhé, một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người mỹ nhân. Trong cả hai trường hợp, phải làm sao cho đủ độ dài để phủ kín được đối tượng nhưng cũng kha khá ngắn để người ta thèm thuồng muốn khám phá thêm. Có thế thôi”.

Kem

- Quỷnh: Mắm , hôm nay Quỷnh sẽ chiêu đãi Mắm 1 buổi kem tha hồ
- Mắm: Trời! Hôm nay nhiều tiền thế nhỉ!
- Quỷnh: Kem P/S đấy. Tha hồ mà đánh nhé!
- Mắm: Hả!!!

Cầu được ước thấy

Nghe đồn ở thánh địa nọ có một con suối thiêng, có thể chữa lành bách bệnh, ba người bạn tật nguyền rủ nhau hành hương tới đó: Một người mù, một người điếc và một người què.

Khi tới nơi, người mù lau mắt bằng nước suối và reo lên:

- Tôi nhìn được rồi!

Người điếc rửa tai bằng nước suối rồi cũng kêu lên:

- Tôi lại nghe được rồi!

Người còn lại vần chiếc xe lăn xuống dòng suối rồi sau đó reo lên:

- Tôi có mấy cái bánh xe mới rồi!

Lẽ ra tôi chết trong bồ khoai lang

Ở làng nọ, có người đàn bà sinh tình ý với ông hàng xóm.

Gặp lúc chồng đi làm, chị chàng nằm võng ru con và ca ghẹo rằng:

'À ơi...Hôm nay nhà tớ đi cày,Có sang làm cái... ban ngày, thì sang.À ơi...'

Được lời như cởi tấm lòng, người đàn ông nhà bên đang bế con cho vợ đi chợ vắng nhà vội trả lời:

'À ơi...Tình tang tích tịch tình tang,Ờ, tớ ru con tớ, tớ sang bây giờ.À ơi...'

Khi con thiu thiu ngủ, anh lật đật chạy sang vui vầy cùng chị chàng. Đang lúc hai người quấn quít nồng thắm, ai dè người chồng dắt trâu về nhà. Anh nhân tình vội úp ngược cái bồ đựng khoai ở góc nhà lên, rồi rúc vào đó để trốn. Chị chủ nhà thì nằm võng ôm con. Thấy chồng còn lúi húi rửa chân ngoài giếng, chị bèn ru bâng quơ:

'À ơi...Có ra, thì ra lúc này,Không ra, thì chết cả mày lẫn tao.À ơi...'

Anh hàng xóm vội lật bồ, vạch bờ giậu lủi về nhà, may mà thoát. Ngày hôm sau, người chồng đánh trâu ra đồng cày nốt thửa ruộng. Ở nhà, chị chàng vẫn còn ham làm lại cái việc dở dang hôm qua, vừa nựng con vừa ca rằng:

'À ơi...Hôm nay nhà tớ lại đi cày,Có sang làm cái í a... ban ngày, thì sang.À ơi...'

Anh nhân tình vẫn còn sợ chuyện hôm trước, nên hát vọng sang:

'À ơi...Thôi thôi, tôi xin lạy cô,Lẽ ra tôi chết trong bồ khoai lang,À ơi....'